Xu Hướng 3/2024 # Tập Làm Văn Lớp 4: Kể Về Ước Mơ Của Em 2 Dàn Ý & 23 Bài Văn Kể Chuyện Lớp 4 # Top 6 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Tập Làm Văn Lớp 4: Kể Về Ước Mơ Của Em 2 Dàn Ý & 23 Bài Văn Kể Chuyện Lớp 4 được cập nhật mới nhất tháng 3 năm 2024 trên website Ppvf.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Bài văn kể về ước mơ của em hay nhất

Dàn ý Kể về ước mơ của em (2 mẫu)

Kể về ước mơ trở thành lính cứu hỏa

Kể về ước mơ thành nhà khoa học về Toán học

Kể về ước mơ làm bác sĩ (8 mẫu)

Kể về ước mơ làm chú công an (2 mẫu)

Kể về ước mơ làm kiến trúc sư

Kể về ước mơ làm nữ cảnh sát

Kể về ước mơ làm nhà văn

Kể về ước mơ làm cô giáo (6 mẫu)

Kể về ước mơ làm ca sĩ

Kể về ước mơ làm họa sĩ

Dàn ý Kể về ước mơ của em Dàn ý 1

1. Mở bài: Giới thiệu câu chuyện về ước mơ của em

Mẫu: Trong mỗi người chúng ta ai cũng có hoài bão, ước mơ cho riêng mình. đối với tôi cũng vậy, tôi luôn có một ước mơ ấp ủ cho riêng mình. ước mơ của tôi là được trở thành cô giáo để giúp các em học sinh nhỏ biết cái chữ. Đó là ước mơ ấp ủ từ nhỏ của tôi.

2. Thân bài: Kể câu chuyện về ước mơ

– Giới thiệu ước mơ là gì?

Ước mơ là điều tốt đẹp, điều mong ước của chúng ta vào tương lai

Ước mơ phải trải qua gian khổ, khó khăn thì mới có thể đạt được

Ước mơ thể hiện niềm tin của con người, niềm mong chờ tương lai

– Nêu nguồn động lực tạo nên ước mơ của em:

Từ nhỏ em sống với bà, bà là một cô giáo

Em đã đi theo bà đến trường, nơi làm của bà

Sau những giờ học lại đi theo bà đến nơi dạy cho trẻ mồ côi

Sau những chuyến đi ấy em cảm thấy công việc của bà thật ý nghĩa

Em quyết định sẽ trở thành cô giáo

Đó là ước mơ của em.

– Suy nghĩ về ước mơ của em

Em cảm thấy ước mơ của mình rất ý nghĩa

Gia đình luôn tạo mọi điều kiện cho em học tập để thực hiện ước mơ của mình

Em rất yêu ước mơ, em sẽ cố gắng để thực hiện ước mơ của mình

3. Kết bài:

Em thấy ước mơ của mình là một ước mơ chính đáng

Em sẽ thực hiện ước mơ đế thoả mãn lòng và niềm tin yêu của gia đình

Em rất yêu công việc mà bà em đã trao niềm tin cho

Dàn ý 2

I. Mở bài: Giới thiệu câu chuyện về ước mơ của em

II. Thân bài: Kể câu chuyện về ước mơ

1. Giới thiệu ước mơ là gì?

Ước mơ là điều tốt đẹp, điều mong ước của chúng ta vào tương lai

Ước mơ phải trải qua gian khổ, khó khăn thì mới có thể đạt được

Ước mơ thể hiện niềm tin của con người, niềm mong chờ tương lai

2. Nêu nguồn động lực tạo nên ước mơ của em:

Từ nhỏ em sống với bà, bà là một cô giáo

Em đã đi theo bà đến trường, nơi làm của bà

Sau những giờ học lại đi theo bà đến nơi dạy cho trẻ mồ côi

Sau những chuyến đi ấy em cảm thấy công việc của bà thật ý nghĩa

Em quyết định sẽ trở thành cô giáo

Đó là ước mơ của em.

3. Suy nghĩ về ước mơ của em

Em cảm thấy ước mơ của mình rất ý nghĩa

Gia đình luôn tạo mọi điều kiện cho em học tập để thực hiện ước mơ của mình

Em rất yêu ước mơ, em sẽ cố gắng để thực hiện ước mơ của mình

III. Kết bài:

Em thấy ước mơ của mình là một ước mơ chính đáng

Em sẽ thực hiện ước mơ đế thoả mãn lòng và niềm tin yêu của gia đình

Em rất yêu công việc mà bà em đã trao niềm tin cho

Kể về ước mơ trở thành lính cứu hỏa

Từ nhỏ, em thường nghe được câu hỏi “Ước mơ của em là gì?”. Lúc ấy, em rất băn khoăn, không thể trả lời được. Nhưng từ bây giờ, em đã xác định được ước mơ của mình rồi. Đó chính là trở thành một người lính cứu hỏa.

Ước mơ ấy bắt nguồn từ một sự việc mà em được tận mắt chứng kiến vào mấy ngày hôm trước. Khi ấy, đêm đã khuya và mọi người đang chìm trong giấc ngủ say. Bỗng một tiếng nổ vang lên, sau đó là khói bốc lên, lửa cháy hừng hực từ một chung cư mini ở cuối ngõ. Đám cháy diễn ra nhanh quá, người ở bên trong không thoát ra kịp, nguy hiểm vô cùng. Trong tình huống ấy, các chú lính cứu hỏa xuất hiện như những người anh hùng. Họ dập lửa bằng vòi phun, rồi bất chấp nguy hiểm, lao vào bên trong để cứu người. Thật may mắn, là ai cũng được bình an đưa ra khỏi biển lửa. Nhìn bóng lưng vững chãi, khuôn mặt lấm lem tro lửa của các chú, em cảm thấy như mình cũng vừa được truyền một ngọn lửa cháy hừng hực vậy. Em cũng muốn được như các chú ấy, dũng cảm giải cứu những con người gặp nguy hiểm do cháy nổ.

Từ hôm ấy, em nuôi cho mình một ước mơ được trở thành người lính cứu hỏa. Để đạt được ước mơ ấy, em sẽ cố gắng học tập thật chăm chỉ và rèn luyện năng nổ mỗi ngày.

Kể về ước mơ thành nhà khoa học về Toán học

Mỗi bạn lại có một ước mơ cho riêng mình và em cũng vậy. Em rất thích những phép tính những cách giải toán hay chính vì thế mà em mơ ước trở thành một nhà khoa học về toán học.

Khi nghe đến đây rất nhiều người nói ước mơ của em thật viển vông thế nhưng em luôn luôn cố gắng để có thể đạt được ước mơ của mình. Ngoài việc học tập ở trường em còn tự học, em rất hứng thú với các bài toán khó, khi không hiểu em đến hỏi thầy cô. Đang trong lúc thực hiện ước mơ của mình em cũng đã có thể đạt được các thành tích cao trong học tập, nhất là bộ môn toán học.

Trở thành một người giỏi toán rồi nhưng em vẫn sẽ tiếp tục cố gắng hơn, cố gắng nữa để một ngày không xa em có thể chạm tay đến ước mơ trở thành một nhà khoa học về toán học. Em luôn tin tưởng điều đó, và hi vọng nó sẽ trở thành hiện thực trong tương lai.

Kể về ước mơ làm bác sĩ Bài làm tham khảo số 1

Mỗi chúng ta ai cũng có một ước mơ của riêng mình, trong đời người chúng ta luôn phải có những ước mơ, hoài bãi sống. Bởi ước mơ chính là liều thuốc giảm đau giúp chúng ta vượt qua những khó khăn, thử thách của số phận để vươn lên đạt được những thành tựu trong cuộc sống.

Bản thân em cũng có một ước mơ của mình. Một ước mơ mà em muốn theo đuổi tới suốt cuộc đời này đó chính là ước mơ trở thành bác sĩ được chữa bệnh cứu giúp cho mọi người xung quanh mình. Dù em biết rằng việc thi đậu vào trường đại học Y khoa là vô cùng khó khăn, nhưng em tin nếu chúng ta kiên trì, nhẫn nại, cần cù thì nhất định ước mơ sẽ thành hiện thực. Khi em nhìn thấy những người thân của mình, nhất bà là ngoại của em bị ốm căn bệnh quái ác khiến bà đau đớn từng đêm không thể nào ngủ được, thân thể của bà gầy đi từng ngày khiến em vô cùng buồn bã.

Mẹ em và những người thân gia đình đã tìm đủ mọi cách chạy chữa cho bà nhưng mọi thứ đều vô nghĩa. Bà ngoại em vẫn không qua khỏi. Ngày bà ra đi, em đã luôn nghĩ giá như mình có thể làm được gì cho những người thân của mình bớt đau đớn. Chính vì vậy, em mơ ước mình sẽ trở thành một bác sĩ. Ước mơ làm bác sĩ sẽ giúp em có thể định hướng tương lai nghề nghiệp của mình sau này, đánh thức sự nỗ lực vươn lên vượt qua những khó khăn em gặp phải trong quá trình học tập.

Em biết trong cuộc sống sẽ luôn có những khó khăn, thử thách tồn tại cản bước chân đi tới của chúng ta. Nhưng nếu chúng ta vượt qua được những khó khăn đó thì mọi điều sẽ trở nên nhỏ bé. Con đường tiến tới ước mơ sẽ trở nên rộng mở hơn bao giờ hết.

Em thấy rằng ở trên đất nước chúng ta, ở những vùng sâu vùng xa biên cương hải đảo xa xôi vẫn còn nhiều nơi con người không được tiếp cận với nền y học hiện đại. Ở những nơi đó đói nghèo lạc hậu vẫn còn đeo bám. Những nơi đó họ cần có những bác sĩ của mình, những người lương y chân chính luôn lấy tính mạng của bệnh nhân là mục tiêu sống hàng đầu. Việc cứu người là trách nhiệm, là bổn phận của họ chứ không vì một mục đích kinh tế lợi ích cá nhân nào cả.

Thật đáng buồn khi ở xung quanh chúng ta có nhiều bác sĩ vẫn coi nghề bác sĩ là công cụ kiếm tiền hơn là một nghề cứu người chính là lẽ sống. Nhiều bác sĩ đã để bệnh nhân của mình phải chết oan trong tức tưởi. Nhưng những bác sĩ đó chỉ chiếm số ít mà thôi, chỉ là con sâu, làm vẩn đục thanh danh của những người bác sĩ chân chính, xung quanh chúng ta vẫn còn nhiều vị bác sĩ yêu nghề, say sưa nghề ngày ngày họ vẫn làm việc miệt mài cống hiến cho sự nghiệp cứu chữa người bệnh.

Có biết bao nhiêu bác sĩ một ngày ngủ không quá 5 giờ đồng hồ. Cơm ăn không đúng giờ, mỗi ngày họ phải đối diện với biết bao nhiêu căng thẳng, khó khăn trong công việc khi đối diện với những ca bệnh khó khăn, căng thẳng.

Trên con đường thành công không bao giờ có những dấu chân của những người lười biếng, hèn nhát. Vì vậy, để thực hiện được ước mơ của mình chúng ta cần phải nỗ lực vượt khó, khi thất bại thì phải kiên cường đứng lên, bởi không có sự thành công nào đến một cách dễ dàng cả.

Và ước mơ trở thành một vị bác sĩ giỏi cứu chữa bệnh cho những bệnh nhân nghèo của em sẽ còn mãi. Nó chính là mục tiêu để em học tập, cố gắng trên con đường chinh phục đỉnh cao tri thức của mình. Dù em biết rằng mỗi chúng ta đừng chinh phục mọi thứ vì thành công mà hãy chinh phục khó khăn để trở thành người có ích cho xã hội. Em cũng muốn mình sẽ trở thành một người có ích.

Bài làm tham khảo số 2

Trong cuộc sống, ai cũng ấp ủ những giấc mơ cho riêng mình. Bản thân em cũng có nhiều mong muốn nhưng có lẽ điều mà em mơ ước muốn được thực hiện nhất chính là trở thành một bác sĩ giống người bố vĩ đại của mình. Em đang cố gắng hết sức để có thể biến những gì em đang nghĩ trở thành sự thật.

Em mong rằng ước mơ được làm bác sĩ của em sẽ thành hiện thực. Dù còn rất nhiều khó khăn, nhưng em tin với lòng quyết tâm của mình, không gì là không thể.

Bài làm tham khảo số 3

Con người sinh ra trên đời ai cũng có những ước mơ cho riêng mình, và em cũng vậy, em luôn nuôi dưỡng trong mình những ước mơ, tuy nhỏ nhưng đối với em nó vô cùng có ý nghĩa. Em cũng biết ở cuộc sống thực không thể xuất hiện bà Tiên, ông Bụt, không có một sức mạnh siêu nhiên nào có thể giúp em thực hiện được những giấc mơ đó nên em nghe lời bố mẹ, thầy cô ra sức học hành, phấn đấu để tự mình thực hiện được ước mơ của riêng mình. Em có nhiều ước mơ lắm, nhưng ước mơ lớn nhất của em chính là có thể trở thành một bác sĩ.

Trong tiềm thức của em thì bác sĩ là một người vô cùng vĩ đại, vì bác sĩ chính là người chữa trị cho tất cả mọi người khi bị ốm đau, bệnh tật. Mọi người ai cũng sẽ bị ốm nhưng chỉ cần có bác sĩ thì căn bệnh sẽ được chữa khỏi tức thì. Em thấy nghề bác sĩ thật kì diệu, đã có lần em bị ốm nặng, ho nhiều, người thì rất khó chịu. Bố mẹ đã đưa em đi đến bác sĩ, sau khi được bác sĩ thăm khám và cho uống thuốc thì em đã đỡ rất nhiều, không còn khó chịu như lúc trước nữa, vài ngày sau thì em đã khỏi ốm. Vì vậy mà em thấy những người bác sĩ như những ông Tiên trong truyện cổ tích vậy, dùng phép màu mang lại hạnh phúc cho những người gặp khó khăn.

Mẹ em nói “Lương y như từ mẫu”, ban đầu em không hiểu lắm nhưng nay em đã hiểu, câu tục ngữ nhấn mạnh vai trò và đạo đức của người bác sĩ, đó chính là sự quan tâm, chăm sóc tận tình bệnh nhân như chính người mẹ của mình vậy. Một lí do khác mà em muốn trở thành bác sĩ, đó chính là em muốn giúp đỡ cho các bạn, các bác, các cô nghèo nhưng không có tiền đi bệnh viện. Những người đó vô cùng đáng thương vì dù bệnh nặng đến đâu cũng chỉ có thể tự mình cắn răng chịu đựng, không có tiền đi khám khiến cho bệnh tình ngày càng trở nặng hơn.

Em sẽ nỗ lực, cố gắng học tập thật tốt để có thể trở thành một người bác sĩ giỏi. Khi đã có đủ năng lực thì em sẽ giúp cho mọi người chữa bệnh, giảm đi những đau đớn cho họ và khiến cho cuộc sống của con người thêm phần tươi sáng, hạnh phúc hơn. Để thực hiện được ước mơ của mình sẽ phải trải qua rất nhiều khó khăn nhưng khi còn có mơ ước thì em sẽ cố gắng thực hiện đến cùng.

Bài làm tham khảo số 4

Ngày còn nhỏ, mỗi khoảnh khắc, mỗi sự kiện mà tôi trải qua tôi lại vẽ ra cho mình thêm một ước mơ. Lúc trước, khi xem xong một bộ phim hoạt hình, tôi đã ước giá mà một phép màu nào đó xảy ra, tôi có thể trở thành cô tiên bé nhỏ ban hạnh phúc cho mọi người. Hay có lúc tôi đã từng ước, bản thân trở thành siêu anh hùng với sức mạnh siêu nhiên để có thể giải cứu thế giới. Khi tôi nhìn vào ba mẹ mình, ăn vận quần áo gọn gàng, sạch đẹp để chuẩn bị đi làm, tôi đã ước cho bản thân lớn thật nhanh, để có thể mặc những bộ quần áo đẹp, đi trên những đôi guốc cao, bản thân có thể thoải mái làm những điều mình muốn mà không bị ba mẹ cấm cản, hay cằn nhằn…. Và cũng không ít lần, tôi đã vẽ ra cho mình một tương lai với đủ thứ nghề nghiệp muốn làm: Một cô giáo dịu hiền như mẹ? hay khoác trên mình bộ cảnh phục màu xanh như ba?… Đến bây giờ nghĩ lại, những suy nghĩ ngày ấy của tôi thật ngây ngô và trong sáng, nhưng nó là cả một vùng trời tuổi thơ đáng nhớ.

Còn bây giờ thì sao? Ước mơ của tôi là gì? Vẫn còn vẹn nguyên hay đã có sự thay đổi?

Để tôi kể cho các bạn nghe một câu chuyện. Ngày còn học tiểu học, tôi có một cô bạn chơi rất thân, cùng nhau đi học, cùng nhau chơi đùa, cùng nhau nói về những ước mơ mà cả hai ấp ủ. Nhưng rồi một ngày, biến cố lớn đã xảy ra với cô bé ấy. Mẹ bạn ấy đột ngột qua đời vì mắc bệnh ung thư, các bác sĩ lúc bấy giờ đã không thể kịp thời cứu chữa. Và cứ thế, Thần Chết lạnh lùng mang mẹ của bạn tôi đi. Đối với một đứa trẻ như vậy, thì đây có thể xem là một cú sốc lớn trong cuộc đời. Sau cái ngày định mệnh ấy, bạn tôi suy sụp hẳn về tinh thần, ít nói hơn, sống khép mình hơn với bạn bè và thế giới. Chứng kiến từ đầu tới cuối câu chuyện này, lúc bấy giờ tôi đã nảy ra một suy nghĩ rằng: “Giá mà lúc ấy, bác sĩ kịp thời cứu chữa thì có phải, mẹ của bạn ấy vẫn còn sống hay không?” , “Bác sĩ có thể cứu được người bệnh, không những có thể giúp họ thoát khỏi vòng tay tử thần, mà còn có thể cứu được cả một gia đình, cả một xã hội”… “Vậy tại sao mình lại không nỗ lực để trở thành một bác sĩ?”. Và rồi cái ước mơ đó cứ lớn dần lên theo năm tháng. Tôi không dám chắc bản thân mình có thể thành công hay không. Nhưng chắc chắn một điều rằng, để thực hiện được ước mơ đó, tôi sẽ cố gắng hết mình, ngày càng trau dồi bản thân hơn nữa. Chỉ cần nghĩ đến nụ cười rạng rỡ của bệnh nhân được chữa trị thôi mà tôi đã cảm thấy mình như được tiếp thêm năng lượng.

À, cũng nói thêm với các bạn! Sau cái ngày hôm đấy – cái ngày mà tiễn mẹ bạn tôi lên đường, tôi đã trở về và lao vào vòng tay ba mẹ mà khóc nấc. Cũng không hiểu vì sao, chỉ biết rằng lúc ấy tôi đã ước thời gian chậm lại, để tôi có thể được ở mãi bên cạnh ba mẹ, gia đình, cùng nhau ăn bữa cơm, kể cho nhau nghe về những vui buồn của cả một ngày làm việc mệt mỏi. Bão tố dường như dừng ngay sau cánh cửa!

Giờ nghĩ lại, nếu có người hỏi ước mơ của bạn là gì? Tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng: Ước mơ của tôi chính là gia đình và bác sĩ.

Bài làm tham khảo số 5

Sống trong cuộc đời này hẳn ai ai cũng sẽ có ước mơ cho riêng mình và có ước mơ con người ta mới có thể phấn đấu và cố gắng hết mình cho ước mơ đó. Em cũng thế, em cũng có ước mơ cho mình và từ đó em luôn cố gắng học thật tốt để từng bước chạm đến ước mơ trở thành bác sĩ của em.

Em mơ ước có thể trở thành bác sĩ để chữa bệnh cho người thân và những người không may bị mắc bệnh, đồng thời còn giúp cho cả người nghèo nữa. Em ngày ngày cũng đang cố gắng phấn đấu để có thể biến ước mơ thành hiện thực bằng cách học thật tốt. Mặc dù em biết được để trở thành bác sĩ con người ta phải cố gắng rất nhiều, học tốt và phải hiểu sâu nữa chứ không chỉ vì thành tích. Hàng ngày đi học, có những lúc mệt mỏi, chán chường em cũng muốn bỏ tất cả thế nhưng nghĩ về ước mơ của mình bấy lâu nay em mới thực sự được vực dậy bằng một động lực vô hình. Tất cả như khiến cho em quên hết đi mệt mỏi và tiếp tục bắt tay vào cho việc học tốt, để ngày một biến ước mơ của em thành hiện thực tốt đẹp nhất. Em sẽ cố gắng học tốt, đồng thời không quên giúp đỡ bố mẹ việc nhà. Luôn lấy ước mơ của mình ra để định hướng cho mọi hành động, mục tiêu. Em tin chắc chắn em sẽ đạt được ước mơ nếu như mình không ngừng nỗ lực và cố gắng.

Bài làm tham khảo số 6

Trong cuộc đời này ai cũng có cho mình một ước mơ. Ước mơ giúp cho con người ta trưởng thành hơn, giúp cho con người vượt qua những khó khăn thử thách trong cuộc sống để hướng tới điều mình mong muốn. Và khi ước mơ thành hiện thực chính là lúc niềm vui của chúng ta vỡ òa vì những niềm hạnh phúc.

Em cũng có một ước mơ, và mỗi ngày em đều cố gắng học tập thật chăm chỉ để biến ước mơ của mình thành hiện thực. Ước mơ của em đó là trở thành một bác sĩ. Em cảm thấy việc trở thành bác sĩ thật sự vô cùng ý nghĩa. Em có thể chữa bệnh cho mọi người cho những người thân của em, như ông bà, cha mẹ, anh chị…Rồi em có thể chữa bệnh cho những trẻ em nghèo, những người nghèo ở vùng sâu vùng xa không có điều kiện chữa bệnh.

Mỗi ngày, trên các phương tiện truyền thông đại chúng, em vẫn thấy có rất nhiều người có hoàn cảnh khó khăn nhưng lại mắc các căn bệnh hiểm nghèo. Nhiều em nhỏ sinh ra đã bị suy tim bẩm sinh, nhưng gia đình không có điều kiện chữa trị, khi nhìn những hình ảnh đó lòng em rất buồn, nên em ước sao mình có thể trở thành một bác sĩ giỏi để có thể điều trị cho những bệnh nhân đó.

Hồi nhỏ có lần em bị viêm phổi phải nhập viện, em nhìn thấy các bác sĩ phải làm việc vô cùng vất vả, mỗi ngày họ phải đối diện với rất nhiều ca bệnh hiểm nghèo, những tình huống căng thẳng, khiến cho người bác sĩ bị stress nặng nề. Nhưng mỗi vị bác sĩ em gặp đều vô cùng hiền từ, mỗi khi khám bệnh cho em họ luôn nở nụ cười vô cùng tươi tắn, hỏi thăm tối qua em ngủ có ngon không? Em mơ thấy gì không? Nhìn các vị bác sĩ ngày ngày bận trăm công nghìn việc vẫn luôn chăm lo quan tâm tới từng bệnh nhân của mình. Em vô cùng nể phục ngưỡng mộ.

Nhiều hôm đã muộn lắm rồi em nhìn thấy những vị bác sĩ mới được ăn cơm, bởi họ vừa trải qua một ca mổ vô cùng nguy hiểm, kéo dài suốt 4 tiếng đồng hồ. Khi bệnh nhân được phẫu thuật thành công, thì cũng 10 giờ đêm xuất cơm hộp của các vị bác sĩ đã nguội ngắt nhưng họ ngồi ăn ngon lành, bởi có lẽ họ mệt mỏi và căng thẳng nhiều giờ liên tiếp.

Khi nhìn những hình ảnh đó, em đã nghĩ trong lòng “Làm bác sĩ vất vả thật. Ngoài kia có rất nhiều công việc nhàn hạ sao họ không làm lại làm bác sĩ nhỉ?” Nhưng rồi khi em nhìn thấy những bệnh nhân được bác sĩ cứu thoát khỏi bàn tay tử thần, rồi họ kéo tới khóc lóc cảm ơn bác sĩ, thì em lại cảm thấy nghề bác sĩ quả là một nghề rất đáng để làm, bởi nó có thể mang tới sự sống cho người khác, còn gì ý nghĩa hơn khi công việc của mình có thể mang lại niềm hạnh phúc cho người khác.

Trên khắp đất nước thân yêu hình chữ S của chúng ta có rất nhiều vùng sâu, vùng xa những nơi mà điều kiện cơ sở vật chất vô cùng khó khăn, ở những nơi đó rất cần có những bác sĩ để điều trị bệnh tình cho bà con vùng đồng bào dân tộc. Rồi cứu chữa cho những người nghèo. Chính vì vậy, em mơ ước mình trở thành một bác sĩ, một người mang lại niềm vui cho mọi người. Dù con đường phía trước còn nhiều khó khăn vất vả nhưng em sẽ cố gắng hết mình cho ước mơ của mình.

Em mong sao cho ước mơ trở thành bác sĩ của em thành hiện thực để em có thể mang tới nhiều nụ cười cho những bệnh nhân của mình. Con đường thành công nào cũng phải trải qua nhiều chông gai, thử thách nhưng nếu chúng ta kiên cường, nhẫn nại và luôn cố gắng hết mình thì nhất định ước mơ sẽ thành hiện thực.

Bài làm tham khảo số 7

Từ nhỏ, em đã luôn ao ước được trở thành bác sĩ cứu người.

Ước mơ ấy đã được em ấp ủ suốt từ những năm học lớp 1. Em còn nhớ rõ ngày hôm ấy, mẹ của em bị ốm do ướt mưa. Mẹ nằm sốt trên giường, vừa lạnh, vừa đau đầu, lại vừa đau nhức. Dù em và bố hết sức lo lắng, chườm khăn cho mẹ, nhưng vẫn chưa thuyên giảm. Sau đó, bố đã đưa mẹ đến bệnh viện.

Sau một hồi thăm khám, bác sĩ quyết định truyền nước cho mẹ, rồi kê đơn thuốc. Chỉ mới truyền xong một bình, mà mẹ đã khỏe hơn nhiều và hạ sốt. Lúc ấy em biết ơn bác sĩ lắm. Rồi lúc chờ bố đi lấy thuốc, em nhìn xung quanh mình, các y bác sĩ đang tận tình thăm khám, cứu chữa biết bao người bệnh khổ. Nhìn nụ cười sung sướng, ánh mắt hạnh phúc của bệnh nhân, em cảm nhận được sự vĩ đại của nghề y.

Từ hôm đó, em quyết tâm học tập và rèn luyện thật tốt để tương lai có thể trở thành bác sĩ.

Bài làm tham khảo số 8

Ai cũng như vậy thôi. Cũng có những ước mơ riêng của mình, và tôi cũng không ngoại lệ. Từ hồi còn thơ bé tôi đã rất ngưỡng mộ những người được mang trong mình trọng trách cao cả đó là nghề bác sĩ.

Các bạn biết không từ hồi còn nhỏ tôi sức đề kháng của tôi quá yếu nên thường xuyên bị mắc nhiều vấn đề về sức khỏe, chính vì điều này tôi đã phải vào viện rất nhiều lần đến nỗi tất cả các bác sĩ trong bệnh viện đều biết đến tôi: “Cháu Nguyễn Vân Khánh ở phòng 109. “Và y như rằng một khi đã vào bệnh viện tôi đều khóc rất nhiều vì từ khi bước chân vào cổng bệnh viện tôi đã nhìn thấy những khuôn mặt đáng thương của những đứa bạn cùng tran lứa trên mi vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt và trên tay các cô cậu bé ấy thì có những chiếc băng keo cá nhân chẳng hiểu sao lúc đó tôi có thể nhận ra các bạn ấy vừa mới bị tiêm xong.

Kể về ước mơ làm chú công an Bài làm tham khảo mẫu 1

Ngày nào đi học, mình cũng đi ngang qua ngã năm gần nhà. Nơi ấy, xe cộ tấp nập suốt ngày đêm, mình thường thấy một chú công an giao thông đứng ngay ở giao lộ không ngừng điều khiển cho xe cộ lưu thông. Đó là một thanh niên có dáng người to lớn, vạm vỡ, nước da bánh mật, mặt vuông đầy đặn, đôi mắt trong sáng nhanh nhẹn. Chú đứng đó, ngày nào cũng như ngày nào tại vòng xoay ngã năm như một vị chỉ huy oai vệ. Miệng cầm còi, hai cánh tay thay mệnh lệnh, đưa lên hạ xuống, sang trái sang phải, dòng người và xe cộ cứ như thế dừng lại, tuôn đi một cách trật tự nề nếp.

Thỉnh thoảng có một vài chiếc honda đậu chớm quá vạch sơn trắng, nhô lên lân đường, chú thổi còi ra hiệu lùi lại. Tức thì những chiếc xe ấy vội lùi ra sau vạch trắng ngoan ngoãn như các cậu học sinh vâng lời thầy dạy. Chú làm việc một cách cần mẫn và nghiêm túc, không thiên vị một người nào.

Có một lần, ba cô gái ngồi trên một chiếc xe máy vù tới ngã năm nhấn ga, bấm còi inh ỏi, làm cho một số người đi đường yếu bóng vía vội dạt vào hai bên lề. Chú công an giao thông liền giơ tay ra hiệu, miệng tuýt còi, ra lệnh dừng lại. Chiếc xe tấp vào lề. Cả ba cô gái ngượng ngùng nói lời xin lỗi. Chú công an giao thông nghiêm nghị chỉ các lỗi sai cho các cô gái rồi từ từ rút biên lai thu phạt. Đưa tờ biên lai cho các cô, chú còn dặn thêm: “Lần sau các cô cẩn thận thực hiện đúng luật giao thông. Bây giờ, một cô gái nhảy xuống đón ô-tô buýt, không được chở ba”. Lời nói nhẹ nhàng nhưng rất dứt khoát. Cô gái cầm lái thật bất đắc dĩ ngoái lại nói với cô bạn ngồi sau cùng: “Cậu đứng đợi mình ở đây, mình sẽ quay lại đón cậu”, rồi chu cái miệng về phía chú công an giao thông đang quay lưng về phía ngã năm lẩm bẩm điều gì đó không rõ, nhấn ga cho xe vù đi. Cứ thế chú lại tiếp tục điều khiển dòng người và xe cộ lưu thông được thuận lợi, không bao giờ có tai nạn giao thông xảy ra ở giao lộ này.

Các bạn ạ! Mình rất cảm phục phong cách làm việc của chú vừa có tình lại vừa có lý. Mình mơ ước sau này lớn lên mình sẽ đi làm công an giao thông giữ gìn an ninh trật tự cho đường phố. Một công việc vất vả nhưng vô cùng thú vị, oai vệ như một người chỉ huy.

Bài làm tham khảo mẫu 2

Trong mỗi chúng ta ai cũng có những dự định hoặc ước mơ riêng mà bản thân chưa từng nói ra, hôm nay mình sẽ kể cho các bạn cùng nghe ước mơ của mình đó là trở thành chiến sỹ công an.

Trên con đường đến trường, ngày nào em cũng gặp những chiến sĩ công an đang làm nhiệm vụ ở các ngã tư hoặc cột đèn đỏ., điều khiển cho xe lưu thông và nhiệm vụ phân luồng xe cộ. Chú cảnh sát giao thông không cao lắm, nước da hơi ngăm đen, nhanh nhẹn trong cử chỉ và hành động. Dù nắng hay mưa chú vẫn đứng làm nhiệm vụ. Miệng thổi còi, phối hợp với hai cánh tay đưa ra các hiệu lệnh riêng. Cứ như vậy dòng xe cộ đông đúc đi theo trật tự ngăn nắp mà không có bất kỳ sự cố nào xảy ra.

Nhìn chú cảnh sát giao thông làm nhiệm vụ em cảm thấy rất thích, mặc dù có vất vả, mệt nhọc nhưng được hướng dẫn cho mọi người giúp giao thông thuận lợi đó là niềm vui. Ai cũng bảo cảnh sát giao thông khổ lắm, nguy hiểm, nhưng em vẫn kiên quyết giữ vững ước mơ mà mình đã ấp ủ bấy lâu nay. Công việc nào trong cuộc sống cũng sẽ có rủi ro, bất trắc không có công việc nào là nhàn hạ cả.

Em đã kể về ước mơ của mình với mọi người, em cũng biết rằng nếu muốn ước mơ thành sự thật cần trau dồi kiến thức, nhân phẩm. Ngay từ bây giờ em đang cố gắng học tốt thật giỏi, rèn luyện đạo đức phấn đấu một ngày nào đó trở thành người chiến sỹ công an.

Kể về ước mơ làm kiến trúc sư

Trong cuộc sống, ai cũng có ước mơ. Em cũng vậy, ngay từ nhỏ ước mơ của em là trở thành một kiến trúc sư thật giỏi để xây lên những ngôi nhà đẹp và tốt cho mọi người và cho em nữa. Em biết nghề này không phải dễ dàng đạt được nhưng vì ước mơ, vì đam mê của bản thân em, em sẽ cố gắng học thật giỏi để đạt được ước mơ này, em tin rằng mình sẽ đạt được ước mơ này vì em luôn nhớ lời Bác Hồ dạy: “Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền, đào núi và lấp biển, quyết chí ắt làm nên”.

Ước mơ này đã theo em suốt năm năm rồi, khi hỏi thầy cô làm sao để thực hiện được ước mơ này, thầy cô nói em cần phải học giỏi các môn toán, vẽ và ngoại ngữ nên hiện nay em đang cố gắng học giỏi các môn này. Mỗi năm, khi được nghỉ hè em đều có dịp để đi chơi xa, tham quan nhiều nơi, ngắm nhìn những ngôi nhà đẹp, những ngôi chùa, đền, tượng, những công ty, cơ quan, trường học, những ngôi nhà được làm bằng gỗ… Sau đó về nhà em cố gắng nhớ lại những gì mà mình đã thấy để vẽ vào tờ giấy. Hằng ngày cứ có thời gian là em lại lấy giấy ra vẽ, mỗi lần vẽ em lại nghĩ về những ước mơ của mình. Có lần em chợt thấy một ngôi nhà thật tuyệt vời liền lấy giấy và bút ra vẽ rất tỉ mỉ như là một người thợ trong ngành kiến trúc vậy. Khi vẽ xong thì em thầm nghĩ đến một lúc nào đó mình sẽ vẽ lên bằng chính đôi bàn tay của mình về đất nước hôm nay và mai sau, và càng ngày em càng tiến gần hơn đến với ước mơ của em. Ba mẹ em thường khuyên rằng, con hãy cố gắng học hành thật giỏi để mai sau xây lên những căn nhà đẹp, tốt cho mọi người, giúp ích cho xã hội nữa con ạ. Những lời khuyên ấy giúp em hiểu rõ hơn về cuộc sống, về xã hội. nhưng dù sao đi chăng nữa, em cũng phải cảm ơn ba mẹ đã đưa em tới chiếc thuyền hạnh phúc và một mái nhà vui vẻ, đầm ấm. Cũng nhờ ba mẹ nên em đã bước tới gần ước mơ của mình. Những em sẽ cố gắng học để em có thể đi tiếp bằng chính đôi bàn tay của mình và dù khó khăn vất vả thế nào em cũng đi tới ước mơ mà bấy lâu nay em hằng mong ước.

Ước mơ sẽ mãi có trong mỗi con người của chúng ta, và người thực hiện ước mơ này là người có ý chí kiên cường, bất khuất vượt qua khó khăn gian khổ. Người động viên họ sẽ là ba mẹ, thầy cô là người dìu dắt bước chân của họ cho đến ngày hôm nay. Chính bản thân em cũng vậy, nhờ ba me, thầy cô đã đưa em tới ước mơ của bản thân mình.

Kể về ước mơ làm nữ cảnh sát

Ai cũng mang trong mình một trái tim nóng. Ở đó chứa những hoài bão, những ước mơ cho tương lai sau này. Em cũng vậy! Em mơ ước sau này trở thành một nữ cảnh sát để bảo vệ cho cuộc sống của mọi người bình yên.

Ước mơ của em đã được nung nấu từ năm em còn lớp 2. Còn nhớ hôm đó, khi mẹ đón em đi học về, bỗng nghe tiếng kêu thất thanh của một bác đi đường: “cứu với…. cướp….cướp….!”. Liền sau đó, có một chú cảnh sát rượt theo tên cướp. Sau một lúc chống cự, tên cướp đã bị chú cảnh sát tóm gọn và đưa về đồn. Trên trán chú, mồ hôi lăn dài, nhưng không vì thế mà chú chểnh mảng công việc đang thực hiện. Nét nghiêm nghị hiện hữu trên không mặt chữ điền. Túi xách của cô đi đường may mắn được tìm lại và không mất mát gì. Cô cảm ơn chú cảnh sát rối rít và vui vẻ về đồn để lấy lời khai. Từ hôm đó, em luôn ước ao mình lớn thật nhanh để có thể trở thành nữ cảnh sát, bắt hết những tên cướp, bảo vệ sự bình yên cho mọi người.

Mọi người vẫn bảo, làm cảnh sát khổ lắm, lại nguy hiểm, lại là con gái nữa thì lại càng khó khăn. Nhưng em vẫn kiên quyết giữ vững ước mơ của mình. Công việc nào cũng sẽ phải gặp rủi ro, bất trắc. Không có công việc nào là nhàn hạ, an toàn hết cả. Chỉ cần có niềm say mê, yêu thích công việc của mình, em tin mình có thể làm được. Em kể về ước mơ của mình với mẹ, mẹ em cười bảo: “muốn ước mơ trở thành hiện thực, con phải cố gắng học tập hơn nữa. Không chỉ trau dồi kiến thức, nhân phẩm cũng vô cùng quan trọng. Là một cảnh sát, phải biết làm gương cho nhân dân học theo nữa”. Nghe lời mẹ, ước mơ của em như được chắp thêm đôi cánh mới. Mẹ đã mở ra con đường và em sẽ cố gắng thực hiện nó để con đường trở thành nữ cảnh sát giỏi không còn xa nữa.

Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, luôn là một đứa con ngoan, trò giỏi để thực hiện ước mơ bấy lâu nay em ấp ủ.

Kể về ước mơ làm nhà văn

Mỗi người đều có một ước mơ của mình, người thì ước làm chú bộ đội, người ước làm cô giáo, người ước làm phi công. Và em cũng có ước mơ của mình. Ước mơ của em chính là trở thành nhà văn.

Khi em kể cho mọi người về ước mơ này, nhiều người cho rằng em là người thật lãng mạn. Làm nhà văn thì sẽ phải có tâm hồn lãng mạn, biết quan sát, sống tình cảm, chan hòa với mọi người. Từ bé em đã đọc sách của chú Nguyễn Nhật Ánh, chú ấy viết rất hay, em bị lôi cuốn bởi cách viết giản dị nhưng tình cảm của chú ấy.

Sau này em cũng muốn trở thành một nhà văn, có thể được đi đến rất nhiều nơi, gặp gỡ nhiều người, thăm quan nhiều nơi và có thể bắt đầu viết. Có lẽ khi đó cảm xúc sẽ rất nhiều và em sẽ có tác phẩm hay. Nếu được làm nhà văn thì em sẽ thành người nổi tiếng, được nhiều người biết đến, em sẽ có những cuốn sách của riêng mình, có thể mang đi khoe mọi người về sản phẩm của em.

Vì ước mơ muốn làm nhà văn nên từ bây giờ em phải đọc thật nhiều, viết thật nhiều thì sau này mới có thể viết tốt được. Em rất ngưỡng mộ những nhà văn, nhà thơ vì họ có một đời sống tinh thần rất phong phú. Họ làm đẹp cho đời bằng những trang viết, và em cũng muốn trở thành những người như vậy.

Em thích tự do, thích bay nhảy nên em không thích những việc phải ngồi một chỗ. Em nghĩ làm nhà văn phải đi nhiều, sống nhiều thì mới có những tác phẩm hay và ý nghĩa. Em sẽ cố gắng thật nhiều để có thể đạt được ước mơ của mình.

Dù con đường mà em đi còn rất dài nhưng em nghĩ nếu mỗi người có ước mơ, biết cố gắng và phấn đấu thì chắc chắn sẽ làm được. Em muốn viết những cuốn sách về gia đình, tình bạn, tình yêu, cuộc sống. Em sẽ dành tặng ba, tặng mẹ vì họ là những người sẽ luôn bên cạnh em, động viên cố gắng em học tập thật tốt.

Em sẽ cố gắng để đạt được ước mơ ấy.

Kể về ước mơ làm cô giáo Bài làm tham khảo số 1

Chắc hẳn khi còn nhỏ mỗi người đều có cho mình những ước mơ. Những ước mơ dù lớn hay nhỏ thì nó cũng giúp cho chúng ta có mục đích sống tốt đẹp hơn, biết cố gắng hơn mỗi ngày để có thể đạt được ước mơ của mình. Em cũng có một ước mơ và ước mơ của em đó chính là được trở thành Bác sĩ.

Em không nhớ ước mơ của em được nhen nhóm từ khi nào. Chỉ nhớ là lúc còn rất nhỏ khi mẹ hỏi em lớn lên muốn làm nghề gì, em đã trả lời mẹ rằng em muốn làm bác sĩ. Lúc ấy, em vẫn còn ngọng líu ngọng lô. Mặc dù mẹ làm giáo viên, bố là công nhân, trong gia đình em cũng không có ai làm bác sĩ cả nhưng em vẫn luôn nuôi ước mơ ấy cho tới bây giờ vẫn chưa một lần thay đổi.

Nghề bác sĩ theo như em biết là làm ở trong bệnh viện và khi đi làm thì mọi người thường mặc một chiếc áo màu trắng gọi là áo bờ – lu. Một trong những lý do em thích nghề bác sĩ đó là vì công việc này hết sức cao cả. Nếu như giáo viên là nghề trồng người thì bác sĩ chính là nghề cứu người. Phải học rất nhiều và học liên tục mới có thể trở thành một vị bác sĩ thực thụ, tài giỏi. Trong những bộ phim em từng xem, nghề bác sĩ vất vả lắm. Có những khi đang đêm ngủ, chỉ cần một cú điện thoại là phải dậy tới bệnh viện ngay. Có những ca cấp cứu nặng, có khi bác sĩ phải ở trong phòng cấp cứu nhiều giờ đồng hồ liền. Việc cấp cứu đâu phải đơn giản. Đó là công việc giành giật lại sự sống cho bệnh nhân. Nếu như trường hợp của bệnh nhân không thể cứu chữa được nữa thì có lẽ bác sĩ cũng sẽ đau khổ như người nhà bệnh nhân vậy. Nghĩ đến đó, em lại thấy bản thân mình phải cố gắng nhiều để trở thành vị bác sĩ giỏi và có thể chữa được cho nhiều bệnh nhân nhất có thể.

Một phần em muốn trở thành bác sĩ là bởi vì bố em thường xuyên bị đau lưng. Mặc dù còn trẻ nhưng vì tính chất công việc phải ngồi nhiều nên vùng thắt lưng của bố bị đau. Có những khi đang ngồi mà đứng lên bố cũng kêu đau. Ngày nghỉ, bố thường nằm một chỗ, không phải vì bố lười mà bởi vì lưng của bố bị đau nên rất khó khăn trong việc đi lại. Em muốn trở thành bác sĩ để chữa cho bố. Bố em tiếc tiền lắm, chẳng chịu đi bệnh viện. Nếu trở thành bác sĩ em có thể tự mình chăm sóc cho bố mẹ mỗi ngày.

Cứ nghĩ đến ước mơ của mình là em lại tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn nữa, học giỏi hơn nữa. Nhất định một ngày không xa em sẽ trở thành bác sĩ cứu chữa được nhiều bệnh nhân.

Bài làm tham khảo số 2

Em sinh ra và lớn lên ở một vùng núi cao phía Bắc còn nghèo đói và lạc hậu. Chính vì ở vùng sâu vùng xa, trình độ văn hóa, dân trí còn thấp nên những hiểu biết về y học chưa được nhiều. Cả một vùng rộng lớn với mấy trăm hộ gia đình nhưng duy chỉ có một cái trạm y tế lụp xụp và bác sĩ, y tá thì chỉ có vài người. Cứu mỗi mùa mưa lũ tới là bản làng em lại có nhiều người bị mắc các bệnh khác nhau. Trạm y tế mùa này vừa đông đúc bệnh nhân vừa chật chội vì cơ sở vật chất còn chưa đáp ứng.

Nhớ năm đó khi em học lớp hai, vào đúng lúc vùng em đang xảy ra liên tiếp bệnh sốt vi rút. Trạm y tế đã sớm chật cứng người và còn nhiều người phải nằm điều trị tại nhà. May mắn thay cả bảy người nhà em đều không bị bệnh dịch đó. Ấy vậy mà vào một buổi chiều, bố mẹ em đi rừng thì mẹ bị ngã và gãy chân. Khi ấy bố cõng mẹ từ rừng về đi qua nhà và em liền chạy theo đến trạm y tế. Khi đó tất cả các bác sĩ, y tá đều đang bận rộn với các bệnh nhân đang phải điều trị bệnh sốt vi rút, còn mẹ em thì gương mặt trắng bệch, mồ hôi rơi tí tách. Khi đó có một chiếc xe ô tô dừng ở trước cổng và có rất nhiều người xuống xe, trong đó có khoảng bảy tám người mặc áo bác sĩ trắng. Khi ấy em những tưởng họ chính là những thiên thần được thượng đế ban xuống cứu giúp dân làng.

Trước tình cảnh của trạm thì các bác sĩ mới đến nhanh chóng giới thiệu sơ qua và bắt tay vào việc cứu chữa, hỗ trợ các bác sĩ. Mẹ của em thì nhanh chóng được khám và bó bột. Khi ấy một ý nghĩ nhen nhóm trong đầu của em đó là sau này khi em lớn lên cũng sẽ trở thành bác sĩ để cứu chữa cho mọi người, đặc biệt là người dân làng em.

Em rất tỉ mỉ quan sát từng việc làm của các bác sĩ, y tá và khi nhìn thấy sự biết ơn trong mắt người bệnh cũng như những người dân ốm yếu đã trở nên khỏe mạnh hơn em càng thêm quyết tâm muốn thực hiện ước mơ trở thành bác sĩ trong tương lai.

Bài làm tham khảo số 3

Hôm nay là tiết học tập làm văn, cô giáo lên lớp và bắt đầu viết đề bài lên bảng. Đề bài là kể về ước mơ của em.

Em rất thích thú với đề bài này, các bạn lần lượt đứng dậy kể. Bạn thì ước được làm bác sĩ, bạn thì làm ca sĩ, còn bạn nữa thì làm phi hành gia. Tới lượt em, em bảo em muốn làm cô giáo. Cô em ngạc nhiên hỏi vì sao. Em bảo em cũng muốn được như cô, được làm người mẹ hiền thứ hai của các bạn học trò, muốn dạy các bạn cách làm người đúng mực, lễ phép, sau đó mới dạy chữ.

Cô giáo cười và động viên em cố lên. Em tự hứa với lòng rằng “khi lớn lên em nhất định làm một cô giáo tốt bụng, luôn yêu thương học trò của mình.

Bài làm tham khảo số 4

Lớn lên em sẽ làm gì? Hiện tại thì chính bản thân em cũng chưa thể trả lời được, nhưng trong thâm tâm em rất thích hình ảnh cô giáo trẻ đứng lớp, trước những con mắt ngây thơ của các em học sinh bé bỏng.

Ai đã cho em ước mơ ấy nhỉ? Hằng ngày trên đường đến trường em đã từng gặp những em bé rất dễ thương nên từ đó em rất thích làm cô nuôi dạy trẻ. Tối tối em lại hình dung cảnh em làm cô giáo và rồi ước mơ đó đã đưa em vào một giấc mơ. Em hiện ra trước cổng trường Măng Non với chiếc áo dài hồng tha thướt. Đi vào sân trường em thấy các bé đang chơi đùa. Lớp do em dạy các bé đang quét lớp, thấy em vào vội khoanh tay lại:

– Chào cô mới đến ạ!

– Chúng con chào cô ạ!

– Khi tiếng kẻng báo giờ vào học, các bé sắp hàng ngay ngắn rồi từ từ vào lớp và ngồi đúng vị trí đã quy định.

Đầu giờ học em sẽ cho các tổ trưởng kiểm tra bàn tay của các bạn trong tổ, rồi em sẽ dạy cho các bé hát, những bài hát ngây thơ, hồn nhiên, dễ mến. Giọng hát trong trẻo, lại pha vào đó giọng ngọng nghịu vui vui. Sau khi các bạn học sinh hát tập thể xong, em nói: “Các con nào tình nguyện là ca sĩ nhỏ nào?”. Vừa nói xong, em thấy có nhiều bàn tay bé xíu giơ lên “Thưa cô bé!”. “Các bé nhớ cô dặn gì không nào? Không được nói ồn ào như thế nghen”.

A! Cô mời tổ trưởng bỏ “Bướm vàng” nào?

– Xòe bàn tay trông thật xinh…

Bé tổ trưởng vừa nghiêng đầu vừa xòe tay hát véo von trông thật là xinh.

– Bạn hát hay quá các con! Các con hãy vỗ tay khen bạn đi nào!

Hàng ngày em sẽ cố gắng dạy các bé: ngoan, biết lễ phép với người lớn tuổi, biết thương yêu bạn bè. Các bé phải giữ vệ sinh, không được làm nũng mẹ. Khi ba đọc báo thì phải rót nước mời ba đó mới là đứa con ngoan. Em hỏi: “Bé nào chịu như vậy?”.

Tất cả những cánh tay đều giơ lên, tức là các bé đã đồng ý. Cuối tuần bé nào ngoan sẽ được cắm cờ…

Tiếng chuông reo vang báo hiệu hết giờ, em cho các bé ra chơi, bé nào cũng nói: “Mình sẽ làm y như lời cô dặn để mình được cờ”.

Bỗng em giật mình thức dậy thì trời đã sáng, em liền ra khỏi giường để sửa soạn đi học. Chợt nhớ lại giấc mơ vừa qua, em thấy ngồ ngộ, mắc cỡ nhưng lòng em cảm thấy vui vui. Ước gì giấc mơ ấy sẽ trở thành hiện thực.

Bài làm tham khảo số 5

Hẳn ai cũng có cho mình một ước mơ. Ước mơ cũng chính là động lực giúp con người ta có thể phấn đấu hết mình, có khi là làm ra cả những chuyện vượt giới hạn bản thân để có thể chứng tỏ khả năng, năng lực của bản thân. Hơn hết, được sống và theo đuổi ước mơ thì con người mới có một cuộc sống thực sự đáng sống. Tôi cũng vậy, tôi cũng luôn nuôi dưỡng trong mình một ước mơ, đó là trở thành một người giáo viên giỏi, được các em học sinh yêu mến và tôn trọng

Vì ước mơ này của mình tôi đã đặt ra cho mình rất nhiều hướng để phấn đấu. Ngày còn bé, tôi cũng đã mang trong mình rất nhiều ước mơ, nhưng những ước mơ của tôi thường xuyên bị thay đổi. Tôi còn nhớ, một lần tôi xem ti vi và nhìn thấy một cô ca sĩ hát rất hay, tôi cũng bị cuốn hút rất nhiều bởi cô ấy. Còn bên dưới, khán giả hào hứng cổ vũ, tôi bị cuốn theo sự sôi động đó và luôn nghĩ ước mơ của mình là sẽ trở thành ca sĩ. Tôi rất thích ăn kem và tôi còn mang trong mình ước mơ trở thành chủ cửa hàng kem để có thể ăn kem hàng ngày, ăn kem thỏa thích. Chú tôi là bác sĩ, trong một lần cùng ba vào đưa đồ cho chú, tình cờ tôi gặp được chú tôi đang thực hiện một ca chuyển bệnh nhân sang phòng cấp cứu, nhìn thấy chú chạy bên giường bệnh, gương mặt có chút nghiêm trọng nhưng vẫn bình tĩnh, chú sốt sắng hô hấp nhịp thở cho bệnh nhân, từng lời nói, cử chỉ của chú khiến tôi thấy chú thật vĩ đại và từ đấy, tôi lại có thêm ước mơ trở thành bác sĩ. …Những ước mơ đến với tôi một cách chợt đến rồi chợt đi như thế đó. Chuyện về những ước mơ chóng vánh của tôi khiến chính mẹ tôi cũng cảm thấy buồn cười, mẹ bảo: “Bây giờ có thể là chưa đâu, nhưng rồi con sẽ sớm có câu trả lời chính thức về ước mơ của bản thân con khi nào con lớn một chút nữa. Ai cũng sẽ có cho mình ước mơ chính đáng nhất, để còn có những mục tiêu để phấn đấu, để thực hiện”

Và hiện tại, ước mơ trở thành một cô giáo giỏi để truyền đạt kiến thức cho các em học sinh đã có trong tôi gần 2 năm rồi và cho đến tận bây giờ tôi cũng chắc rằng, tôi chưa cảm thấy hối hận chút nào mà ngược lại, ước mơ của tôi càng ngày càng mãnh liệt hơn, mạnh mẽ hơn. Tôi cảm thấy mình đã chắc chắn với quyết định của mình rồi, và tôi bắt đầu với những mục tiêu và kế hoạch đặt ra cho bản thân mình để hướng tới ước mơ đó. Tôi biết để làm một người giáo viên, trước hết tôi phải có tâm huyết, sự nhiệt huyết với nghề giáo và với sự dạy dỗ, bảo ban các em học sinh. Tôi cũng cần học tập thật giỏi, phải có chuyên môn vững vàng mới có thể truyền đạt những kiến thức bổ ích cho các em học sinh. Cùng với đó là sự rèn luyện, tu dưỡng đạo đức, lối sống giàu tình yêu thương, biết cảm thông, chia sẻ.

Advertisement

Tôi biết mình có được ước mơ thật sự vì có người đã truyền cảm hứng cho tôi, đó chính là mẹ của tôi. Mẹ tôi là một người giáo viên dạy văn. Mẹ là cô giáo nhận được rất nhiều tình yêu mến của các em học sinh. Ai cũng khen mẹ là người có chuyên môn nghiệp vụ vững vàng, lại là một cô giáo rất tâm lý. Thật vậy, tôi luôn thấy mẹ thường xuyên thức khuya để chuẩn bị giáo án, chuẩn bị bài giảng thật chu đáo. Đã có rất nhiều lần tôi nghe được chuyện mẹ giúp đỡ gia đình của các học sinh có hoàn cảnh khó khăn, đóng học phí giúp gia đình học sinh nghèo. Hồi còn nhỏ, tôi hay được cùng mẹ đi đến thăm hỏi, động viên những gia đình phụ huynh của học sinh mẹ dạy đang gặp khó khăn. Mẹ nói với tôi, một người giáo viên không phải chỉ là người truyền đạt kiến thức cho học sinh mà hơn hết phải dạy dỗ và quan tâm các em hướng về đạo đức và những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Đó mới chính là một người giáo viên giỏi, một người giáo viên tâm huyết

Tôi sẽ luôn ghi nhớ lời mẹ dạy dỗ để có hướng phấn đấu cho ước mơ của mình. Tôi sẽ thực hiện và lý tưởng hóa ước mơ của mình bằng những hành động thật thiết thực.

Bài làm tham khảo số 6

Từ bé, tôi đã từng ao ước được trở thành một cô giáo dịu hiền. Trải qua gần sáu năm học, nhận được sự yêu thương và quan tâm tận tình của thầy cô nên ước mơ ấy lại càng cháy bỏng trong lòng.

Cũng chẳng biết từ lúc nào ước mơ ấy lại hiện hữu trong tâm trí tôi. Mỗi ngày trôi qua, khát khao được trở thành một cô giáo ngày càng lớn hơn. Mỗi lần tưởng tượng ra hình ảnh bản thân đứng trên bục giảng giảng bài cho học sinh, lòng tôi lại rạo rực và vui sướng đến lạ kì. Ước mơ trở thành cô giáo là niềm yêu thích và là mục tiêu để tôi không ngừng cố gắng vươn lên trong học tập vì tôi biết rằng, chỉ khi cố gắng học hành thì tôi mới có thể chạm tay đến ước mơ của chính mình.

Những người bạn của tôi, mỗi người đều có một ước mơ riêng. Có đứa mong được trở thành một bác sĩ giỏi có thể chữa bệnh và cứu sống con người. Có bạn là khao khát được trở thành một họa sĩ để có thể vẽ nên những bức tranh tuyệt vời tô điểm thêm cho sự xinh đẹp của cuộc sống. Có những bạn, ước mơ đơn giản chỉ là cầu mong cho ba mẹ được khỏe mạnh và gia đình vui vẻ, hạnh phúc bên nhau. Mỗi người một sở thích, mỗi người một ước muốn, dù là nhỏ bé hay lớn lao thì ước mơ cũng là nguồn cổ vũ và khuyến khích ta sống có ý nghĩa hơn.

Bản thân tôi luôn mong muốn trở thành một cô giáo được học sinh yêu mến và tôn trọng. Đó là một nghề mà với tôi nó cao quý hơn bất kì nghề nào khác. Tôi yêu những người thầy, người cô đã đem đến nguồn kiến thức bổ ích cho học sinh chúng tôi nên tôi ước rằng sau này lớn lên cũng có thể mang tri thức mà mình nhận được truyền tải đến thế hệ sau. Nghĩ đến điều ấy, có lúc tôi thấy hãnh diện và tự hào lắm. Nhưng tôi biết, việc mơ ước là một nhu cầu và sở thích cơ bản của con người còn việc thực hiện được hay không lại đòi hỏi một sự cố gắng và quyết tâm vô cùng lớn. Bởi thế, tôi luôn tự hứa với bản thân mình phải luôn luôn nỗ lực hơn nữa trong học tập, biết lắng nghe và tiếp thu những gì thầy cô truyền đạt để có thể tích lũy được lượng kiến cần thiết cho cuộc sống sau này đặc biệt là đối với nghề nghiệp giáo viên.

Có những lúc ngồi tưởng tượng ra cảnh bản thân mặc chiếc áo dài trắng, đứng trên bục giảng giảng bài còn học sinh ở dưới chăm chú lắng nghe, tôi thấy vô cùng thích thú. Tôi sẽ cố gắng không ngừng để những hình ảnh ấy trở thành sự thật chứ không phải chỉ là sự tưởng tượng. Mỗi ngày đến trường, tôi sẽ chăm chú lắng nghe thầy cô giảng bài, sẽ làm hết những bài tập mà thầy cô giáo, ngoài ra tôi sẽ tự tìm tòi thêm những nguồn kiến thức khác trong sách vở và trên mạng internet. Tôi sẽ không mải chơi mà dành thời gian đó để đọc sách vì tôi biết học tập là con đường ngắn nhất dẫn đến thành công. Tôi đã dám ước mơ và nuôi ước mơ ấy từ bé thì tôi sẽ phải cố gắng để biến ước mơ đó thành sự thật.

Trở thành một cô giáo là ước mơ mà có lẽ nó sẽ sánh bước cùng tôi trên chặng đường dài phía trước. Dù biết rằng không có gì là dễ dàng nhưng tôi tin, ước mơ ấy sẽ là động lực cổ vũ tinh thần và giúp sức cho tôi vượt qua mọi khó khăn, thử thách để chạm tay tới nó. Có những lúc, bản thân muốn cùng lũ bạn vui chơi mà không màng đến sách vở những hình ảnh của tôi trong tương lai với chiếc áo dài trắng đứng trên bục giảng lại hiện về. Nó kìm hãm cái sự ham chơi lại và lôi kéo tôi vào những trang sách, những mẩu chuyện hữu ích. Quả thật, ước mơ có một sức mạnh vô cùng lớn mà ngay chính bản thân tôi cũng có lúc không ngờ tới.

Kể về ước mơ làm ca sĩ

Ai cũng có ước mơ cho riêng mình. Biết ước mơ là một điều thật hạnh phúc. Nhưng theo đuổi ước mơ để nó trở thành hiện thực còn đáng trân trọng hơn. Tôi cũng có ước mơ cho riêng mình: ước mơ trở thành ca sĩ. Có lẽ niềm đam mê ấy trong tôi chẳng bao giờ tắt.

Từ khi còn nhỏ,tôi đã được xem trên vô tuyến rất nhiều những chương trình văn nghệ. Tôi cảm thấy thật thích thú khi nghĩ đến việc được đứng trên sân khấu. Đó là một nơi rộng rãi, tuyệt đẹp khi được trang trí hoa văn, màu sắc, rực rỡ những ánh đèn pha màu làm nổi bật lên người biểu diễn. Họ được khoác trên mình những bộ cánh lộng lẫy, đẹp đẽ. Tiếng ca của họ ngân lên, lúc trầm, lúc bổng làm cho mọi người phải lặng yên lắng nghe, ngước nhìn và dành tặng họ những tràng pháo tay tán thưởng. Chính khoảnh khắc ấy khiến tôi lần đầu tiên mơ ước về nghề ca sĩ.

Có đôi lúc, tôi mường tượng đến khi ước mơ của tôi đã trở thành sự thật. Và ngay thời điểm này, ở chính sân khấu của ngôi trường Trần Văn Ơn đây, tôi biểu diễn phục vụ các bạn. Nhìn xuống, tôi thấy gương mặt các bạn rạng rỡ, tươi tắn, thích thú vô cùng. Dường như những mệt mỏi, căng thẳng trong học tập của các bạn biến mất. Và rồi khi lớn, đứng trên một sân khấu hoành tráng, tôi sẽ đem tiếng hát của mình xua tan đi những bộn bề, phiền muộn hằng ngày của những người luôn đầu tắt mặt tối, hết lòng vì công việc và giờ họ được thư giãn. Tiếng hát đó sẽ không chỉ mang đến cho những thành phố nhộn nhịp, sáng rực ánh đèn sân khấu, mà còn là vùng hải đảo xa xôi, miền núi hẻo lánh, hiểm trở, để giúp người dân nơi đây thêm lạc quan, vui vẻ hơn trong công việc. Tôi sung sướng làm sao khi được dùng tài năng của mình giúp ích cho đời.

Trên con đường thực hiện ước mơ, tôi sẽ còn gặp nhiều trở ngại. Nhưng tôi tin chắc, bố mẹ, thầy cô và bạn bè luôn luôn ở bên giúp đỡ tôi. Và tôi sẽ tiếp tục phấn đấu, rèn luyện để một ngày không xa, ước mơ của tôi sẽ trở thành hiện thực hay dù chỉ là một thành công nho nhỏ.

Tôi nghĩ rằng, không chỉ riêng tôi, mà cả bạn và tất cả mọi người đều có những ước mơ thật cao đẹp cho riêng mình. Hãy nung nấu, theo đuổi ước mơ đến cùng, rồi bạn sẽ thành công. Thành công không phải là một ngôi sao sáng rực trên bầu trời, mà là khi bạn đặt niềm tin và nỗ lực hết mình vào việc đó, tức là bạn đã thành công.

Kể về ước mơ làm họa sĩ

Ngay từ nhỏ em đã có ước mơ sau này lớn lên sẽ trở thành họa sĩ. Đó là niềm mơ ước mà em ấp ủ bấy lâu nay.

Ngay từ khi đi học mẫu giáo hay cấp một, khi em nhìn thấy những bức tranh, những bức vẽ vẽ lại những khoảnh khắc đẹp, những chân dung của ai đó khiến em cảm thấy người tạo nên nó thật kỳ diệu và tài năng. Mỗi khi nhìn thấy một khoảnh khắc nào đẹp trong cuộc sống em đều muốn vẽ nó thành một bức tranh. Muốn biết những cảnh thực đó dưới ngòi bút, dưới bảng màu trong hội họa trông sẽ như thế nào. Trong các môn học em đặc biệt thích thú với môn mỹ thuật. Từ nhỏ mỗi khi học môn tô màu của mẫu giáo thì em luôn chăm chú, cẩn thận từng chút một để tô sao cho màu không lem ra bên ngoài. Thậm chí còn lấy giấy khác để bắt chước vẽ lại hình ảnh mà mình vừa tô. Lớn hơn, khi bước vào cấp một thì môn mỹ thuật là môn học mà em yêu thích nhất, dùng khá nhiều thời gian để luyện vẽ.

Ai trong đời cũng có những ước mơ, khát vọng và em cũng vậy. Cho dù tương lai em có trở thành họa sĩ hay không cũng không quá quan trọng, em chỉ biết rằng mình thích hội họa và ngay từ nhỏ mình đã cố gắng làm những điều để biến ước mơ thành hiện thực. Sau này dù ra sao thì cũng sẽ không hối hận.

Văn Mẫu Lớp 6: Kể Về Bà Của Em Dàn Ý & 15 Bài Văn Mẫu Lớp 6

Kể về bà của em

Tài liệu bao gồm dàn ý và 15 bài văn mẫu, có thể giúp ích cho các em học sinh lớp 6 khi hoàn thiện bài viết của mình. Nội dung chi tiết ngay sau đây.

1. Mở bài

Giới thiệu khái quát về người bà của em.

2. Thân bài

a. Đôi nét về người bà

Tuổi tác, nghề nghiệp.

Ngoại hình: dáng người đầy đặn, khuôn mặt phúc hậu, làn da đã có nhiều nếp nhăn…

Tính cách: hiền từ, nhân hậu…

b. Kỉ niệm về người bà

Khi còn nhỏ: bà chăm sóc, kể chuyện…

Khi lớn lên: bà đưa đi chơi, dạy học…

3. Kết bài

Nêu tình cảm dành cho người bà.

Bà ngoại là người mà tôi cảm thấy yêu mến và kính trọng nhất trong gia đình. Tuổi thơ của tôi là những năm tháng gắn bó, chia sẻ rất nhiều kỉ niệm đẹp đẽ bên bà.

Bà của tôi đã bảy mươi hai tuổi. Nhưng sức khỏe của bà vẫn còn rất tốt. Bà có dáng người khá đầy đặn. Chiếc lưng đã còng xuống vì những năm tháng lao động vất vả. Khuôn mặt trông thật hiền từ, phúc hậu. Làn da nhăn nheo đã in hằn dấu vết của thời gian. Mái tóc bà bạc trắng của bà uôn được búi gọn gàng sau gáy. Đôi mắt đã không còn tinh tường như trước, nhưng tôi vẫn cảm nhận được vẻ trìu mến, dịu dàng.

Tôi rất thích được nghe bà kể chuyện.. Những câu chuyện cổ tích về cô Tấm dịu hiền, chàng Thạch Sanh dũng cảm hay cậu bé thông minh… được bà kể lại thật hấp dẫn. Bà của tôi rất hiền và nhân hậu. Bà luôn dành cho con cháu tình yêu thương. Khi con cháu mắc sai lầm, bà luôn có những lời khuyên đúng đắn đối với tôi. Mỗi lúc buồn phiền chuyện gì đó tôi hay kể với bà, được bà âu yếm và an ủi.

Bà ngoại của tôi là một người tần tảo, lại hiền từ. Bà luôn bao dung cho những sai lầm của con cháu. Khi chúng tôi làm điều không tốt, bà lại khuyên bảo thật nhẹ nhàng. Kỉ niệm tôi còn nhớ nhất về bà đó là buổi học đầu tiên, tôi được bà đưa đến trường. Bà đã động viên và an ủi để giúp tôi mạnh mẽ và tự tin hơn.

Tôi cảm thấy yêu thương bà ngoại vô cùng. Tôi mong bà sẽ luôn khỏe mạnh, hạnh phúc để sống thật lâu bên chúng tôi. Bởi bà chính là một điểm tựa tinh thần vô cùng vững chắc không chỉ đối với riêng tôi mà còn là mọi người trong gia đình.

Mọi người trong gia đình em đều rất yêu thương nhau. Nhưng người mà em yêu thương nhất là bà ngoại của em.

Bà em đã gần bảy mươi tuổi, nhưng bà vẫn còn minh mẫn lắm. Dáng người bà nhỏ. Lưng của bà đã bị còng xuống. Bà có một khuôn mặt phúc hậu. Mái tóc đã bạc trắng. Làn da in hằn dấu vết của thời gian nhưng vẫn toát lên vẻ hồng hào tươi sáng. Đôi mắt của bà đã mờ đục đi nhiều. Đôi bàn tay với nhiều nếp nhăn nheo nhưng rất ấm áp.

Em vẫn còn nhớ rất nhiều kỉ niệm của bà. Hồi bé, bà đã bồng bế, dìu dắt yêu thương em hết lòng. Chỉ tiếc rằng bắc nam xa cách em không có dịp về thăm bà nhiều hơn. Em còn nhớ hồi nhỏ, vì bố mẹ có nhiều việc bận nên đã gửi em về quê cho ông bà chăm sóc. Bà là người thương chúng em nhất nhà. Khi đi đâu chơi bà cũng dẫn chị em chúng em theo. Thuở ấy bệnh của bà còn chưa trở nặng, bà vẫn đi chợ mỗi buổi sớm, có lúc bà đưa em theo, có lúc để chúng em ở nhà rồi mang về cho chúng em cái bánh rán, cốc chè đậu hay là nắm xôi bọc trong lá chuối… Dù đã lâu rồi không còn ăn những thứ quà quê dân dã ấy, thế nhưng em vẫn nhớ mãi mùi vị ngon ngọt. Những ngày em bị ốm, bà cũng là người chăm lo hết mực. Bà còn thức trắng đêm để canh cho em được giấc ngủ ngon lành.

Bà ngoại cũng chính là một điểm tựa tinh thần của mọi thành viên trong gia đình. Em mong rằng bà sẽ luôn khỏe mạnh để có thể sống bên cạnh chúng em thật lâu.

Trong gia đình, người tôi yêu quý nhất chính là bà ngoại. Bà là người phụ nữ hiền hậu, luôn yêu thương con cháu.

Bà tôi mắt đã lòa, tay chân lập cập. Nhưng sớm nào tôi cũng thấy bà chống gậy đi dạo quanh nhà. Tôi hỏi thì mẹ nói bà năng tập thể dục, để chống chọi căn bệnh viêm khớp quái ác đã đeo đuổi suốt thời trẻ. Ba tôi thì nói khác, số bà là vậy, một đời vất vả, quần quặt với chuyện cửa nhà, bếp núc, rồi đến chuyện ruộng đồng, con cá, con tôm… Bây giờ già cả vẫn không quen ngồi một chỗ.

Tôi là con út trong nhà, nên được bà chiều nhất. Mỗi lần ba cầm cây roi lăm lăm khi biết tôi trốn học vì mê chơi. Tôi liền chạy đến bên bà để được bảo vệ. Bà ngăn ba, mắng tui vài câu, đánh nhẹ mấy cái vào mông rồi thôi. Vì thế mà tôi tránh được những trận đòn hết sức nghiêm khắc.

Năm tôi học lớp bốn, mắt bà trắng đục không nhìn thấy đường. Bác sĩ khuyên nên để bà đi mổ mắt. Bà đồng ý nhưng tôi thấy bà có vẻ lo lắng lắm. Mấy ngày trên giường bệnh chờ đến lượt mổ cả nhà tui luôn túc trực bên bà. Có hôm ba mẹ bận việc chỉ còn mình tôi với bà, tôi nằm gọn trong vòng tay nhăn nheo của bà để được nũng nịu và được nghe kể chuyện đời xưa.

Bà hay nói với tôi: “Bà mổ mắt để được nhìn rõ cu Bi của bà”. Tôi lại chạy đến ôm lấy bà. Vậy mà không hiểu sao có lần tôi lại bật ra câu hỏi ngô nghê: “Lỡ mắt bà không sáng được nữa thì sao?” Bà vuốt nhẹ đôi gò má múp míp của tôi, cười móm mém: “Thì con sẽ là đôi mắt của bà, bé ạ!”

Ca mổ thành công nhưng vài năm sau thì bà mất. Cho đến khi trưởng thành tôi vẫn không sao quên được bóng dáng và những ký ức thân thương về bà. Tui luôn gắng giữ gìn và trui rèn cho mình một đôi mắt “sáng”, tràn đầy lạc quan và tin yêu trước cuộc đời, trước mọi người, trước những ánh nhìn…Tất cả là những bài học vô giá mà tôi thấm thía một cách lặng lẽ từ bà trong những ngày bà nằm viện.

Tôi sẽ vì bà, vì bản thân tôi mà sống thật tốt. Cũng như để xứng đáng và khắc ghi mãi mãi trọn vẹn lời giao ước: Con sẽ là đôi mắt của bà…

“Bà hiền như suối trong” – Đây là câu thơ mà em rất thích. Bởi vì em rất yêu bà của em. Bà cũng chính là người gắn bó với em nhất từ khi còn thơ bé.

Bà em là một người phụ nữ tần tảo, đầy nghị lực. Bà luôn phải chống chọi với lưng còng. Tóc bà bạc phơ. Hai má bà đã hóp, thái dương hơi nhô. Trên khuôn mặt bà đã có nhiều nếp nhăn nhưng bà vẫn có những nét đẹp của bà thời con gái. Đó là khuôn mặt hình trái xoan, chiếc mũi cao và hàm răng đều. Tuy lưng bà còng, chân đi chậm nhưng bà vẫn tham công tiếc việc, chẳng mấy khi ngồi không. Từ sáng sớm, bà đã dậy cho gà ăn, nấu cơm, đun nước, quét nhà, quét sân… Mọi việc xong xuôi thì bà lại vác cuốc ra vườn cặm cụi xới đất, nhổ cỏ, tưới cây, bón phân cho cây.

Bà rất hiền và tốt bụng. Với con, với cháu bà yêu thương hết mực. Lần nào em về với bà, bà cũng có bánh hay kẹo cho em. Khi thì kẹo lộc của bà đi lễ chùa, khi thì bánh của các bác về thăm nhà biếu bà. Đặc biệt bà chẳng bao giờ quên hỏi han về việc học hành của em và công việc của bố mẹ em. Bà luôn căn dặn nhắc nhở em về cách cư xử với mọi người và phải chăm học. Với hàng xóm láng giềng, bà luôn thăm hỏi, chia sẻ khi ốm đau; giúp đỡ người kém may mắn, gia đình khó khăn.

Em luôn kính trọng và mong bà sống lâu bởi em luôn hiểu rằng: tình thương yêu bà dành cho em là vô tận.

Hai tiếng bà ngoại trong tôi là hai từ vô cùng đẹp và thiêng liêng. Cả tuổi ấu thơ của tôi đều gắn liền với những kỉ niệm về bà yêu quý. Những kỉ niệm ấy được bà vun đắp và gieo trồng tạo nên một góc đẹp trong tâm hồn tôi. Đó là những lời tự tận đáy lòng mà tôi muốn nói với bà – bà tuyệt vời nhất trong trái tim tôi.

Bà tôi năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Tóc bà trắng như những bà tiên trong các câu chuyện cổ tích. Lưng bà còng lắm rồi. Làn da nhăn nheo với nhiều chỗ có chấm đồi mồi. Bà đã hy sinh cả tuổi xuân, tần tảo, bươn chải, thức khuya dậy sớm nuôi nấng mẹ và các dì tôi. Đôi mắt bà không còn tinh tường như trước nhưng cái nhìn thì vẫn như ngày nào: trìu mến và nhân hậu. Đôi bàn tay thô ráp, chai sần bởi suốt đời lặn lội, vất vả kiếm cơm áo cho các con.

Nghe mẹ kể lại tôi nhỏ xíu bố mẹ đi làm xa tôi khóc suốt, bà thì cũng có tuổi thế mà ngày nào cũng phải thức để dỗ dành kể chuyện hát ru cho tôi ngủ. Cho tới tận bây giờ cái mùi trầu thơm đượm bà nhai vẫn còn mơn man trong tâm hồn tôi. Ngày còn thơ bé, tôi được sống trong vòng tay yêu thương vô bờ bến của bà. Đêm nào tôi cũng chìm trong giấc ngủ êm đềm nhờ những câu chuyện cổ tích bà kể. Sáng sớm, bà gọi tôi dậy đi học. Lời gọi: “Cháu ơi, dậy đi nào, đã đến giờ đi học rồi” luôn làm tôi tỉnh táo sau giấc ngủ dài. Bà dắt tay, đưa tôi đến trường. Chờ cho cánh cổng trường khép hẳn, bà mới an tâm ra về. Chiều chiều, vẫn cái dáng đi lặng lẽ ấy, bà đưa tôi trở về nhà. Mỗi khi ở cạnh bà, tôi cảm thấy ấm áp vô cùng. Có lần bị ngã, tôi đã nằm ăn vạ rất lâu. Bà lấy con lật đật và bảo: “Con lật đật luôn biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Cháu của bà cũng vậy, đúng không nào? Cháu được như con lật đật là bà rất vui”. Nghe lời bà, tôi nín khóc và tự đứng dậy. Bà cười móm mém “Cháu ngoan lắm, lại đây bà phủi đất cho nào”. Những hôm học khuya, buồn ngủ quá, tôi gục luôn xuống bàn thiếp đi. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang đắp chăn, nằm trên giường. Trên bàn học, đèn đã tắt từ lúc nào, sách vở được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Bà đã bế tôi lên giường, xếp lại sách vở cho tôi. Bà luôn chăm lo việc nhà. Mẹ tôi không muốn bà làm, sợ bà mệt nhưng bà không nghe. Tôi mong mình lớn thật nhanh để đỡ đần cho bà nhưng nhiều khi, tôi lại ước ao thời gian trôi thật chậm để tôi mãi mãi nằm trong vòng tay yêu thương của bà

Bà rất vui tính, thường kể cho cả nhà nghe những chuyện hài hước. Bà cũng luôn sẵn sàng giúp đỡ hàng xóm, vì vậy, ai cũng yêu quý bà. Bà yêu thương tôi nhưng không nuông chiều. Có lần, tôi không nghe lời bà. Cả tuần, bà không nói với tôi một câu nào. Sang tuần sau, bà gọi tôi vào phòng, giảng giải cho tôi biết đâu là điều hay lẽ phải. Tôi cảm thấy ăn năn, xấu hổ vì để bà buồn

Tôi thương bà nhiều lắm. Trong trái tim tôi trước đây, bây giờ, và mãi mãi bà sẽ luôn là bà tiên đẹp nhất, hiền nhất và đáng kính nhất. Sự yêu thương niềm vui của bà sẽ mãi lan tỏa xung quanh làm rạng ngời tâm hồn tôi.

Bà nội em năm nay tuy tuổi đã ngoài sáu mươi nhưng vẫn còn dẻo dai, nhanh nhẹn lắm. Mái tóc bạc của bà búi cao sau đầu. Gương mặt bà phúc hậu, ánh mắt thật hiền từ, độ lượng.

Bà chỉ sinh được một mình bố em nên khi bố em chuyển công tác, bà đã từ biệt mái nhà, mảnh vườn thân quen để theo con cháu lên thành phố. Bố em là kỹ sư xây dựng nên thường xuyên phải công tác xa nhà. Mẹ em là công nhân, ngày làm tám tiếng trong xưởng máy. Bà thay bố mẹ em chăm sóc chúng em, từ việc ăn ở đến việc học hành. Sáng sáng, bà đánh thức em và bé Thắng dạy, giục đánh răng, rửa mặt, thay quần áo sạch sẽ, gọn gàng. Rồi bà cho hai chị em ăn sáng. Mỗi khi các cháu đi học, bà không quên khuyên nhủ các cháu phải chăm ngoan.

Bà dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, chu tất. Xong xuôi, bà xách giỏ đi chợ. Số tiền chi tiêu hằng ngày tuy ít ỏi nhưng do bà khéo thu xếp nên bữa nào chúng em cũng được ăn cơm dẻo, canh ngon. Buổi trưa đi học về, bà cháu, mẹ con quây quần bên mâm cơm, đầm ấm biết chừng nào! Suốt ngày, bà chẳng lúc nào ngơi tay. Việc nhà tạm ổn, bà lại lúi húi bên thúng đồ may. Bà khâu lại cho em chiếc áo sứt chỉ, đính lại cho bé Thắng chiếc khuy. Đêm nào trước khi đi ngủ, bà cũng dành mười lăm, hai mươi phút kể chuyện cổ tích cho chúng em nghe. Giọng kể của bà ấm áp và truyền cảm lạ thường. Bà đưa em vào thế giới huyền ảo của những chuyện như “Cây khế, Tấm Cám”.

Thỉnh thoảng, bố em về thăm, thấy nhà cửa ngăn nắp, con cái sạch sẽ, chăm ngoan, bố vui lắm. Bố em nói lời chân thành cảm ơn bà thì bà chỉ mỉm cười hiền hậu:

– Có gì đâu! Mẹ cố gắng giúp gia đình để con yên tâm công tác.

Bố mẹ em quý bà lắm. Bố mẹ thường bảo nếu không có bà thì gia đình em sẽ gặp không ít khó khăn.

Vất vả, khó nhọc là thế nhưng bà em chẳng đòi hỏi gì nhiều. Bà chỉ có một ao ước là thỉnh thoảng được về thăm quê hương, làng xóm. Bố em hứa Tết này sẽ thu xếp để cả gia đình về quê ăn Tết. Nghe vậy, bà rất mừng.

Em và bé Thắng luôn nghe theo lời bà dạy để làm bà vui lòng. Mỗi khi được điểm 10, em khoe bà thì lại được bà âu yếm xoa đầu khen: “Cháu bà giỏi lắm!”

Rồi bà mỉm cười, trông bà hiền hậu như một bà tiên trong cổ tích. Em yêu quý và biết ơn bà biết chừng nào!

Trong gia đình, người mà em yêu quý nhất đó là bà của em. Bà là người gần gũi với em, chăm lo cho em từ thuở em mới lọt lòng. Bà ru em bằng những lời ru êm dịu.

Bà em năm nay đã già rồi, mái tóc đã bạc phơ vì bươn chải với thời gian. Khuôn mặt đầy đặn, đẹp lão. Vầng trán cao đã có nhiều nếp nhăn. Em nghĩ rằng, mỗi nếp nhăn trên gương mặt bà là một chuỗi ngày dài vất vả. Đôi mắt bà không còn tinh anh nữa nhưng đôi mắt ấy thật dịu hiền khó tả. Đôi mắt đầy yêu thương, trìu mến.

Tuy lưng hơi còng nhưng bà đi lại rất nhanh nhẹn. Đáng chú ý nhất là đôi tay khéo léo của bà. Đôi bàn tay ấy đã chai sần, những ngón tay gầy gầy, xương xương nhưng bà làm biết bao nhiêu là việc. Bà rất thích lao động, ít nghỉ ngơi. Bà thích làm bánh, nấu ăn, dọn dẹp đồ dùng gọn gàng, ngăn nắp.

Những ngày thơ ấu, em được sống trong tình yêu bao la của bà. Bà bao giờ cũng yêu quý và chăm sóc em. Bằng những câu ca dao ru hò êm ái, những câu chuyện cổ tích ly kỳ, bà đã đưa em vào giấc ngủ say nồng. Bà yêu thương tất cả mọi người, hay giúp đỡ người nghèo khó. Bà mong em học giỏi, thành tài. Bà dạy em những điều hay, lẽ phải. Bà nhắc nhở em phải biết đạo lý, kính trên nhường dưới, vâng lời thầy cô giáo, hòa nhã với bạn bè. Bà thường lấy những câu chuyện đời thường thể hiện điều nhân nghĩa để giáo dục em.

Trong gia đình của mình, người gắn bó với em nhất có lẽ chính là bà ngoại. Vì vậy, em luôn dành cho bà một tình cảm yêu thương sâu sắc.

Bà ngoại năm nay tròn bảy mươi tuổi. Bà là có nước da rất đẹp trắng trẻo, hồng hào. Gương mặt hiền từ, phúc hậu. Tiếng nói của bà nhẹ nhàng, tình cảm. Mái tóc của bà nay đã bạc, nhưng vẫn mượt mà, bà búi gọn trông rất ưa nhìn. Bà nói thời con gái tóc bà xanh mượt, dài chấm gót. Mắt bà vẫn tinh anh, chỉ khi nào đọc báo thì bà mới đeo kính lão.

Bà có đôi bàn tay khéo léo. Hái hoa, tỉa cành, bắt sâu cho hoa, đôi bàn tay bà làm nhanh thoăn thoắt. Bà bảo: “Chăm hoa như chăm con trẻ, phải nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa chứ… ”. Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, bà đã mấy lần đi Đà Lạt tìm mua giống hoa quý. Vườn hoa của bà có rất nhiều loài hoa, đẹp nhất, thích nhất là những luống hoa hồng, hoa cúc… đúng là muôn hồng nghìn tía.

Tính bà cần cù, thức khuya dậy sớm đã thành thói quen. Mọi người trong gia đình, ai cũng kính yêu, quý trọng bà. Hè nào lên Hà Nội thăm bà. Bà cũng hỏi han, chăm sóc chị em tôi chu đáo.

Tôi rất yêu thương bà. Cũng hy vọng bà luôn giữ gìn sức khỏe để có thể sống lâu trăm tuổi.

Trên đường đi học về em chợt thấy một bạn nhỏ đang nắm tay bà của mình, vừa đi vừa ríu rít kể chuyện ở lớp cho bà nghe. Lúc đó, nỗi nhớ bà trong lòng em dâng lên. Bao kỉ niệm với bà ùa về trong ký ức.

Năm nay bà đã hơn bảy mươi tuổi. Làn da bà nâu sạm hằn rõ những dấu vết của thời gian. Đôi tay bà gầy guộc. Dáng người nhỏ lúc nào cũng tất bật, vội vã. Bà em là một người nhân hậu, bà rất chu đáo, hay quan tâm đến mọi người xung quanh. Bà có nụ cười rất phúc hậu. Với con cháu lúc nào bà cũng hết mực yêu thương. Mỗi buổi sáng thức dậy bà đều quét tước, dọn dẹp quanh nhà, cho gà ăn. Đến trưa bà lại chuẩn bị bữa cơm chờ mọi người đi làm về.

Bà em là một người giàu lòng thương người. Hàng xóm ai gặp khó khăn bà cũng sẵn sàng giúp đỡ. Với ai bà cũng rất cởi mở nên mọi người trong xóm cũng thường hay lui tới nhà bà em để trò chuyện. Bà thương con cháu lắm. Vì gia đình em ở thành phố nên mỗi năm chỉ về nhà vài ba lần lần vào dịp nghỉ lễ. Những ngày em về quê bà rất nuông chiều em, bà chuẩn bị bao nhiêu đồ ăn ngon cho em. Mỗi sáng thức dậy, em lại được cùng bà ra vườn hái rau về nấu bữa sáng cho cả nhà. Đến khi nhà em chuẩn bị lên xe trở về thành phố, bà dặn dò cẩn thận mọi thứ. Mỗi lần như thế, bà lại đứng lặng để nhìn theo chiếc xe khách đến khi xe chạy khuất phía cuối đường. Em biết lúc ấy bà đã khóc, bà quay mặt đi để không ai nhìn thấy những giọt nước mắt của mình. Em chỉ muốn chiếc xe ngừng lăn bánh để được ở bên bà thật lâu.

Em nhớ có lần em mắc lỗi, bị bố mẹ mắng em đã trốn cả một buổi trưa, không về ăn cơm. Không ngờ đến lúc trở về bà vẫn ngồi trước hiên nhà chờ em. Không những thế bà còn đợi em về để cùng ăn vì nghĩ em không hay ăn cơm một mình. Hôm đó em cảm thấy mình thật có lỗi với bà. Vì sự bướng bỉnh của mình mà bà phải chịu khổ cực. Kể từ đó dù có giận đến đâu em cũng cố gắng bình tĩnh và suy nghĩ kĩ mọi việc. Ngày thường bà cũng dạy cho em sự kiên trì, tỉ mỉ qua từng việc làm của bà. Em học được từ bà rất nhiều đức tính tốt.

Trong nhà hễ có ai ốm là bà chăm sóc tận tình, chu đáo. Có những đêm em bị ốm, bà đã thức trắng để trông cho em ngủ. Bà bón từng miếng cháo, dỗ dành em từng chút một. Cảm giác sao mà ấm áp đến thế. Có bà ở bên mọi thứ thật yên bình. Em luôn nhớ mãi những câu chuyện cổ tích bà hay kể, những câu chuyện đã nuôi dưỡng tâm hồn em từ thuở thơ bé. Bà còn hay kể chuyện từ ngày bà còn trẻ, chúng em ngồi quanh phản tròn xoe mắt lắng nghe bà kể từng chi tiết. Chúng em thấy hứng thú lắm bởi câu chuyện nào bà kể cũng thú vị.

Em luôn muốn được sống bên bà để được bà yêu thương chăm sóc và có thể chăm sóc, phụng dưỡng bà. Em muốn có bà bên cạnh như bạn nhỏ kia để được ríu rít tâm sự mọi chuyện vui buồn ở lớp cho bà nghe.

Trong đời này, ai chẳng có một người bà. Và tôi cũng vậy, ngoài tình yêu thương mà bố mẹ dành cho, tôi còn được sống trong tình thương yêu trìu mến của bà. Vì điều kiện gia đình, tôi phải chuyển nhà, không được ở bên bà nhưng hình ảnh bà luôn khắc sâu trong trái tim tôi.

Bà tôi năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Tóc bà trắng như những bà tiên trong các câu chuyện cổ tích. Lưng bà còng lắm rồi. Làn da nhăn nheo với nhiều chỗ có chấm đồi mồi. Bà đã hy sinh cả tuổi xuân, tần tảo, bươn chải, thức khuya dậy sớm nuôi nấng mẹ và các dì tôi. Đôi mắt bà không còn tinh tường như trước nhưng cái nhìn thì vẫn như ngày nào: trìu mến và nhân hậu. Đôi bàn tay thô ráp, chai sần bởi suốt đời lặn lội, vất vả kiếm cơm áo cho các con.

Ngày còn thơ bé, tôi được sống trong vòng tay yêu thương vô bờ bến của bà. Đêm nào tôi cũng chìm trong giấc ngủ êm đềm nhờ những câu chuyện cổ tích bà kể. Hay mỗi buổi sáng bà dắt tay, đưa tôi đến trường. Chờ cho cánh cổng trường khép hẳn, bà mới an tâm ra về. Chiều chiều, vẫn cái dáng đi lặng lẽ ấy, bà đưa tôi trở về nhà. Mỗi khi ở cạnh bà, tôi cảm thấy ấm áp vô cùng.

Có lần bị ngã, tôi đã nằm ăn vạ rất lâu. Bà lấy con lật đật và bảo: “Con lật đật luôn biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Cháu của bà cũng vậy, đúng không nào? Cháu được như con lật đật là bà rất vui”. Nghe lời bà, tôi nín khóc và tự đứng dậy. Bà cười móm mém “Cháu ngoan lắm, lại đây bà phủi đất cho nào”. Những hôm học khuya, buồn ngủ quá, tôi gục luôn xuống bàn thiếp đi. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang đắp chăn, nằm trên giường. Trên bàn học, đèn đã tắt từ lúc nào, sách vở được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Bà đã bế tôi lên giường, xếp lại sách vở cho tôi.

Bà luôn chăm lo việc nhà. Mẹ tôi không muốn bà làm, sợ bà mệt nhưng bà không nghe. Tôi mong mình lớn thật nhanh để đỡ đần cho bà nhưng nhiều khi, tôi lại ước ao thời gian trôi thật chậm để tôi mãi mãi nằm trong vòng tay yêu thương của bà

Bà rất vui tính, thường kể cho cả nhà nghe những chuyện hài hước. Bà cũng luôn sẵn sàng giúp đỡ hàng xóm, vì vậy, ai cũng yêu quý bà. Bà yêu thương tôi nhưng không nuông chiều. Có lần, tôi không nghe lời bà. Cả tuần, bà không nói với tôi một câu nào. Sang tuần sau, bà gọi tôi vào phòng, giảng giải cho tôi biết đâu là điều hay lẽ phải. Tôi cảm thấy ăn năn, xấu hổ vì để bà buồn. Sau chuyện đó, tôi tự hứa với mình, không bao giờ được phụ công lao tình cảm của bà.

Bà thích chăm sóc cây cảnh, Sáng sáng, bà dậy sớm tưới cây trên sân thượng. Những chồi non, nụ hoa không phụ công chăm sóc của bà, luôn tưng bừng khoe sắc thắm. Những lúc rảnh rỗi, bà ngồi ngắm không biết chán những cái cây đang dần dần lớn lên.

Tối tối, khi đi ngủ, bà thường kể chuyện cho tôi. Nghe các câu chuyện của bà, tôi như được hoá thân vào các nhân vật, khi thì là cô Tấm dịu hiền, khi lại là cô tiên tốt bụng. Bà mua cho tôi rất nhiều sách, nhờ đó kiến thức của tôi được rộng mở hơn.

Giờ đây, khi Hà Nội vào đông lạnh giá, ở nơi xa, tôi luôn lo bà có mặc đủ ấm không, bà ngủ có ngon giấc không… Tôi mong bà sống mãi bên tôi. Bà ơi, cháu yêu bà nhất trên thế gian này. Bà là người bà tuyệt vời nhất.

Mọi người trong gia đình tôi đều rất yêu thương nhau. Nhưng người mà tôi yêu mến và kính trọng nhất là bà nội của tôi.

Năm nay, đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng bà còn rất khoẻ. Da bà nhăn nheo, ngăm đen. Tôi vẫn đùa, đấy là chứng tích của thời gian. Khác với những người bà cùng tuổi, bà tôi có mái tóc đen, dài, lúc nào cũng được búi gọn sau gáy. Vầng trán cao, đôi mắt to đã có phần mờ đục. Đặc biệt nụ cười với hàm răng nhuộm đen làm bà thêm phúc hậu. Đôi bàn tay xương xương với những vết chai sần vì làm lụng vất vả. Bà ăn mặc rất giản dị, nhiều khi chỉ là những bộ đồ nâu đã cũ. Mỗi khi mẹ tôi biếu tiền để mua quần áo, bà thường lắc đầu và bảo: “Mẹ già rồi, không cần nhiều quần áo, con để tiền đó lo cho bọn trẻ”.

Bà nội tôi rất thích chăm sóc cây xanh. Sáng sáng, bà thường tự tay tưới tắm và bắt sâu cho cây. Một lần, cái Anh, em họ tôi hỏi bà: “Bà ơi, tại sao bà quý những cái cây này thế. Có khi nào bà yêu chúng hơn bọn cháu không?”. Bà nhìn chúng tôi, bảo: “Sao thế được, tất nhiên là bà phải yêu các cháu bà hơn rồi. Những cái cây này chỉ là thú vui của bà thôi. Đây là những cái cây ông để lại khi mất. Bà thay ông chăm sóc chúng”.

Bà rất yêu chúng tôi. Hồi tôi còn bé, bà đã thay mẹ, chăm bằm tôi từng li từng tí. Hằng đêm, bà đưa tôi vào giấc ngủ qua những khúc hát ru. Mỗi lần tôi ốm, bà xuống chăm nom tôi để mẹ đi làm. Bà ngồi bên giường, dỗ dành, đút cho tôi từng thìa cháo nhỏ. Suốt những năm tuổi thơ, tôi đã lớn lên trong vòng tay yêu thương của bà. Sau này, khi không còn ở bên tôi thường xuyên nữa nhưng cứ mỗi lần xuống nhà tôi chơi, bà lại mang rất nhiều quà quê lên cho tôi và hàng xóm láng giềng. Ai cũng yêu quý và kính nể bà.

Bà rất nhân hậu. Có lần, nhìn thấy một em bé ăn xin từ xa, bà vội bước lại cho bé tiền và bảo bé đi mua gì ăn cho đỡ đói. Đợi em đi khỏi, bà nói với tôi: “Cháu đã nhìn thấy em đó chưa? Bà đoán chắc em bé đó chỉ tầm tuổi cháu thôi, thế mà đã phải ra đường ăn xin. Thật tội nghiệp. Nếu từ nay về sau, cháu gặp ai cơ nhỡ, khó khăn, cháu nhớ giúp người ta. Họ cũng là người như chúng ta, chẳng qua cuộc sống của họ không được may mắn, cháu không bao giờ được kì thị, chế giễu người ta”.

Vì rất yêu quý bà nên tôi rất thích được về quê. Tôi chỉ mong luôn được gặp bà, được nghe những câu chuyện cổ tích của bà, được nằm trong lòng bà, thiu thiu ngủ qua tiếng ru à ơi của bà. Tôi rất yêu bà, Tôi mong sẽ không bao giờ phải xa bà.

Mỗi lần thấy những túi bánh đa tôi lại nhớ đến người bà kính yêu của tôi. Bà tôi năm nay đã gần bảy mươi nhưng vẫn còn minh mẫn và rất yêu thương con cháu. Da mặt nhăn nheo, cái miệng móm méo lúc nào cũng nhai trầu đỏ tươi, mái tóc bà đã bạc gần hết.

Ngày tôi còn bé, ngày đó bà vẫn còn khỏe lắm. Bà thường đi chợ và mua quà bánh cho tôi. Tôi luôn ngóng bà về vào những buổi chiều. Bà tôi ngày đó bán hàng mã và cau trầu. Bánh đa – là món mà không chỉ tôi mà bọn trẻ con thời đó đều rất khoái khẩu, bởi nó được nướng trên những hòn than đỏ lòm, ngọn lửa xanh lè của các bà cụ hành nghề lâu năm rất giòn và ngon. Mỗi lần thấy bà thấp thoáng ở đầu ngõ, tôi đã chạy òa ra ôm lấy bà và đón lấy xâu bánh đa giòn rụm.

Bây giờ bà đã già, chỉ ở nhà đi đi lại lại để con cháu chăm sóc. Bà còn kể cho tôi nghe vô số chuyện cổ tích có cô Tấm, nàng Tiên, ông Bụt. Cả những lúc khó khăn bom đạn, những lúc ba bữa mới được một bát cơm, cuộc sống cực khổ, khắc nghiệt cũng được bà tôi kể lại giúp tôi hiểu rõ hơn về cuộc đời cơ cực của nhân dân ta trong thời kì bom đạn. Bà tôi kể, vào thời bình bà cũng đi bán bánh đa nhưng vì nhiều lí do mà bà chuyển sang nghề bán hàng mã, và cho đến giờ bà vẫn bán. Nhưng tôi có được biết qua mẹ tôi, đó là bà tôi cũng nướng bánh đa rất ngon và giòn, không bao giờ bị cháy cả.

Có lẽ vì vậy mà sự gắn bó của tuổi thơ tôi với những túi bánh đa thật ngon. Bà tôi thật hiền và nhân hậu. Bà rất yêu thương con cháu, luôn có những lời khuyên đúng đắn đối với tôi. Mỗi lúc buồn phiền chuyện gì đó tôi hay kể với bà, được bà âu yếm và nói điều hay lẽ phải, cái đúng cái sai, tôi thấy thật thoải mái và yêu bà hơn.

Advertisement

Tình cảm gia đình, tình cảm máu chảy ruột mềm mà khó có gì có thể sánh nổi. Bà luôn là người tôi yêu quý, kính trọng và biết ơn. Người đã cho tôi tuổi thơ tươi đẹp, tất cả đều hiện lên trong kí ức của tôi. Ở bên bà tôi luôn có cảm giác ấm áp, được an ủi chở che, một cảm giác thật an toàn. Tình yêu của bà dành cho con, cho cháu thật bao la. Tình cảm đó tôi không thể nào đền đáp hết. Tuổi thơ tôi thật đẹp, trong câu chuyện đấy có bà, người đã góp phần quan trọng tạo nên một tôi của bây giờ.

Tôi đã lớn và đi học nhưng vẫn muốn bà âu yếm và vuốt ve như hồi bé. Bây giờ bà tôi đã già đi nhiều, sức khỏe cũng không còn được như trước. Tôi mong sao bà tôi sống thật lâu và mạnh khỏe. “Cháu yêu bà nhiều lắm”.

Mỗi khi nhớ lại những kỉ niệm về bà, lòng tôi không sao khỏi bồi hồi về những kỉ niệm đã gắn bó với bà trong suốt thời gian tôi bên cạnh bà, khi lớn lên bà đã quan tâm và chăm sóc tôi mỗi ngày, hình ảnh về bà tôi không bao giờ có thể quên được, bà luôn tần tảo, chăm sóc và chăm lo cho tôi, hình ảnh đó sẽ giúp tôi nhớ mãi về bà.

Bà là người bà tần tảo, luôn thương yêu con cháu, bà luôn hết lòng vì những người xung quanh, bà của tôi được rất nhiều người yêu quý, có lần bà đã dẫn tôi đi chợ quê. Và tôi nhớ mãi những khoảnh khắc đó, hình ảnh đó sẽ làm tôi nhớ mãi về bà, bà là người mẹ, người bà luôn yêu thương tôi hết mực. Tôi sẽ không bao giờ có thể quên được những cảm xúc và kỉ niệm với người bà của mình, bà là người trao cho tôi niềm tin để tôi có thể cố gắng và học tập tốt mỗi ngày.

Bà tôi người phụ nữ của gia đình, cả cuộc đời bà luôn hết mình với gia đình nhỏ bé của mình, luôn tần tảo chỉ bảo con cháu khi mà có ai làm gì đó sai. Bà hiền lành, nhẹ nhàng và từ tốn, không bao giờ bà cáu gắt với chúng tôi. Tôi rất yêu quý bà của tôi.

Bà ngoại là người mà em yêu thương, kính trọng nhất trong cuộc đời. Bởi bà đã chăm sóc em từ khi còn nhỏ cho đến tận bây giờ.

Năm nay, bà ngoại của em sáu mươi tuổi. Trước đây, bà em là một giáo viên tiểu học nhưng hiện tại bà đã về hưu. Bà của em có dáng người thanh mảnh. Khuôn mặt trái xoan đã in hằn dấu vết của thời gian. Mái tóc dài của bà giờ đã điểm những sợi tóc trắng. Nhưng với em, bà vẫn còn xinh đẹp lắm. Em thích nhất là nụ cười rạng rỡ của bà.

Bố mẹ thường xuyên phải đi công tác xa nhà. Một tay bà đã chăm sóc em từ miếng ăn đến giấc ngủ. Bà thường kể có lúc em ốm, quấy khóc khiến mà mẹ em không sao giỗ được. Chỉ đến khi bà ngoại bế thì em mới chịu nín. Bà cũng là người luôn ở bên chứng kiến từng bước trưởng thành của em: lúc em tập đi, tập nói… Em vẫn nhớ những khi được ngủ cùng bà, nghe bà kể chuyện. Giọng kể của bà thật hấp dẫn. Những câu chuyện cổ tích mà bà kể đến bây giờ em vẫn còn thuộc lòng.

Điều quý giá nhất chính là bà đã dạy cho em nhiều bài học bổ ích. Bà dạy em phải biết tôn trọng mọi người xung quanh. Bà còn dạy phải biết chia sẻ với những người có hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống. Nhờ có bà mà em cũng tự giác hơn trong học tập. Có những khi gặp phải một bài tập khó, em cũng nhờ đến sự giúp đỡ của bà.

Em biết rằng bà rất yêu thương em. Chính vì vậy, em luôn cố gắng ngoan ngoãn, học giỏi để bà vui lòng. Em luôn mong bà có thể thật khỏe mạnh để ở bên em thật lâu.

Gia đình có vai trò quan trọng đối với mỗi con người. Bởi ở đó có những người luôn yêu thương chúng ta. Với em, gia đình là nơi có bà nội – người yêu thương em nhất trên đời.

Bà em đã gần bảy mươi tuổi, nhưng bà vẫn còn minh mẫn lắm. Dáng người bà nhỏ, lưng của bà đã bị còng xuống. Đó là dấu ấn còn lại của cả một cuộc đời nhọc nhằn vất vả. Biết bao năm tháng bà đã làm việc cần mẫn để nuôi gia đình. Bà có một khuôn mặt phúc hậu. Mái tóc đã bạc trắng. Làn da in hằn dấu vết của thời gian nhưng vẫn toát lên vẻ hồng hào tươi sáng. Đôi mắt của bà đã mờ đục đi nhiều. Nhưng cái nhìn trìu mến không vì thế mà bị phai nhòa, em có thể cảm nhận được từ ánh nhìn của bà là cả bầu trời yêu thương với con cháu. Trong mắt của em, bà vẫn đẹp – một vẻ đẹp hiền từ như những bà tiên trong truyện cổ tích.

Đôi bàn tay với những nếp nhăn nheo nhưng rất ấm áp. Đôi bàn đại đã làm lụng lo cơm ăn áo mặc cho cả gia đình. Em vẫn thường ngồi bên nghe bà kể chuyện, rồi nắm lấy bàn tay bà áp lên gò má của mình. Hơi ấm mà bàn tay mà mang lại như một nguồn sức sống ấm nóng sưởi ấm tâm hồn em. Những vất vả trong cuộc sống vẫn không làm mất đi sức khỏe và sự minh mẫn của bà. Bà nội của em vẫn có thói quen tập thể dục buổi sáng đều đặn. Bà vẫn nhớ rõ những câu chuyện ngày xưa để kể cho em nghe. Nhờ có bà mà em đã thấu hiểu hơn nỗi khổ cực của nhân dân ta trong những năm chiến tranh ác liệt. Buổi tối đến, em thường ngủ cùng bà, rúc đầu vào cánh tay của bà nghe bà kể cho những câu chuyện cổ tích.

Bà nội đã chăm sóc từ khi em còn rất nhỏ. Cho đến bây giờ, bà cũng là người dạy dỗ em những bài học bổ ích. Em lớn lên nhờ có sự chăm sóc ân cần và ấm áp, nhờ những cái ôm động viên, những cái xoa đầu khích lệ. Bà còn dạy em phải biết yêu thương, biết chia sẻ với mọi người. Nhờ có sự động viên của bà mà em đã cố gắng học tập thật tốt để tương lai sẽ trở thành một người có ích cho xã hội.

Em hy vọng bà sẽ luôn khỏe mạnh để sống với em thật lâu hơn nữa. Từ tận đáy lòng, em muốn gửi lời yêu thương đến người bà của mình.

Có lẽ tuổi thơ của mỗi đứa trẻ đều sẽ gắn bó với ông bà. Đó là những người thân đã đem đến cho chúng ta thật nhiều kỉ niệm. Đối với tôi, bà ngoại chính là một điểm tựa tinh thần quý giá.

Năm nay, bà đã gần bảy mươi tuổi. Nhưng sức khỏe của bà vẫn còn rất tốt. Trước khi nghỉ hưu, bà là một giáo viên tiểu học. Bà có dáng người khá đầy đặn. Khuôn mặt trông rất phúc hậu. Làn da đã có nhiều nếp nhăn. Mái tóc dài bạc trắng luôn được buộc gọn gàng. Đôi bàn tay nhiều vết chai sần vì những năm tháng vất vả. Đôi mắt không còn tinh tường như trước. Bà của tôi là một người hiền lành. Bà rất hay giúp đỡ mọi người xung quanh. Trong xóm, mọi người đều rất quý mến bà.

Đối với riêng tôi, bà là cả khoảng trời kỉ niệm tuổi thơ. Khi còn nhỏ, bố mẹ thường bận công việc. Bà là người đã chăm sóc tôi từ cái ăn đến giấc ngủ. Đến giờ, tôi vẫn còn nhớ giọng hát ru ngọt ngào của bà. Lớn hơn, tôi lại nhớ những tối nằm nghe bà kể chuyện. Những truyện cổ tích về cô Tấm, chàng Thạch Sanh. Sau mỗi câu chuyện, bà lại rút ra cho tôi một bài học ý nghĩa. Bà đã dạy cho tôi rất nhiều điều bổ ích. Bà dạy tôi phải biết tôn trọng mọi người xung quanh. Bà còn dạy phải biết chia sẻ với những người có hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống. Nhờ có bà mà tôi cũng tự giác hơn trong học tập.

Là người lớn tuổi nhất trong gia đình, nên khi con cháu mắc sai lầm, bà sẽ đưa ra những lời khuyên đúng đắn. Mỗi lúc buồn phiền chuyện gì đó bà cũng là nơi để chúng tôi chia sẻ. Lời động viên của bà giúp mọi người cảm thấy tự tin hơn, mạnh mẽ hơn. Các thành viên trong gia đình đều rất kính trọng, yêu thương bà. Tình yêu của bà dành cho con, cho cháu cũng thật bao la và sâu nặng.

Tôi rất kính trọng và yêu mến bà ngoại. Tôi mong sao bà luôn sống khỏe mạnh, vui vẻ. Tôi sẽ cố gắng học tập thật tốt để bà luôn cảm thấy tự hào về đứa cháu của mình.

Lập Dàn Ý Kể Về Một Người Thân Của Em Lớp 6

Lập dàn ý lớp 6: Kể về một người thân của em bao gồm các dàn ý chi tiết cho từng đề bài giúp các em học sinh củng cố kỹ năng cách làm bài văn kể chuyện đời thường, chuẩn bị cho bài viết số 3 tập làm văn lớp 6. Mời các em học sinh tham khảo chi tiết.

* Những điều cần nhớ khi lập dàn bài tập làm văn Kể về một người thân trong gia đình em Ngữ văn 6:

– Đọc kĩ và xác định yêu cầu của đề bài.

– Gia đình em có bao nhiêu thành viên?

– Em gần gũi và yêu quý nhất với ai?

– Người đó có ngoại hình, có những việc làm gì để lại trong em ấn tượng sâu sắc?

– Tình cảm và suy nghĩ của em về người đó?

1. Phần Mở bài

– Gia đình em là một gia đình lớn, gồm nhiều thành viên: ông bà nội, bố mẹ, chú út, chị gái em và em.

– Không biết có phải em là thành viên nhỏ nhất trong gia đình hay không mà ai cũng yêu thương và lo lắng chăm sóc cho em. Sự quan tâm ấy chỉ khác nhau ở chỗ, mỗi người quan tâm đến em bằng cách riêng của mình.

– Em yêu quý tất cả mọi người, nhưng người gần gũi và thân thiết với em nhất chính là chú út của em.

2. Phần Thân bài

a). Giới thiệu về chú út

– Chú út em tên là Tiến Mạnh.

– Hai chú cháu em cách nhau tới 8 tuổi nhưng lại rất thân nhau.

– Chú út em là người có tác động rất lớn đến em. Học hết lớp 12 thì chú đi nghĩa vụ quân sự. Sau hai năm trong quân ngũ, chú đã trở về khi hoàn thành nghĩa vụ. Hiện nay, chú của em đang luyện thi đại học.

– Trước khi đi nghĩa vụ, chú em có nước da trắng. Sau hai năm trong quân ngũ, da chú hơi đen nhưng trông chú em đẹp hơn và khỏe mạnh hơn.

– Ở nhà, chú em ăn mặc giản dị: Một cái quần soọc vừa đến đầu gối, một cái áo ba lỗ màu xanh bộ đội.

– Khi đi công chuyện, chú em mặc bộ quần áo quân phục màu xanh.

– Chú đi đôi giày vải của đơn vị phát.

Từ hôm giải ngũ đến nay, chú em khác trước rất nhiều. Bây giờ, chú út nhanh nhẹn hơn, rắn chắc hơn. Nội em nói, chú em đang suốt ngày ôn bài để chuẩn bị cho thi đại học. Nhiều hôm, chú em học đến 12 giờ khuya…

– Khoảng 5 giờ chiều cùa ngày thứ 7 và chủ nhật, chú út em đi đá bóng cùng bạn bè.

b). Tình cảm và sự quan tâm của chú út đối với các thành viên khác trong gia đình

– Là con út trong gia đình có hai anh em, nhưng chú út lại là người luôn quan tâm đến mọi người trong gia đình.

– Chú đúng là một người con hiếu thảo. Vào những ngày chưa vào quân ngũ, chú luôn tranh thủ thời gian giúp đỡ gia đình.

– Những ngày trong quân ngũ, chú viết thư hoặc gọi điện về thăm ông bà, ba mẹ và hai chị em em.

Ngày chú được về phép, bà nội em cầm quà chú mua về mà nước mắt ngán dài: một lọ dầu gió, một lọ dầu nóng cho bà nội, một cái kính lão cho ông, còn bố mẹ em mỗi người một mảnh vải áo. Riêng chị em và em thì được nhiều quà hơn một chút.

c). Tình cảm và sự quan tâm của chú út đối với em

– Chú em thật sự là “người bạn” để em tâm sự. Có những chuyện xảy ra ở trường, ở lớp, em không thể tâm sự với bố mẹ, với chị gái thì chú út chính là người cho em thổ lộ. Có một điều rất lạ, chú chỉ góp ý cho đôi điều là những gì làm em suy nghĩ căng thẳng bỗng trở thành những điều đơn giản không nên quá lo nghĩ.

Không chỉ là người “bạn thân” của em, chú út em còn là “người thầy” của em nữa. Chú luôn quan tâm đến việc học tập của em. Chú tranh thủ giảng cho em những bài toán khó. Chú út không làm bài thay, chú chỉ hướng cho cách giải và tự em phải làm. Có lẽ nhờ vậy mà những bài toán khó em tự giải là những bài em nhớ rất lâu.

Chú còn là người khích lệ cho em tập thể thao. Hai chú cháu thường chơi cầu lông, bóng bàn khi có thời gian. Có hôm cùng bạn đi chơi bóng đá, chú đã rủ em theo cùng. Nhờ được đi cùng chú mà sự giao tiếp của em tiến bộ rất nhiều. Em không còn lúng túng trưức đám đông. Em thấy mình tự tin hơn trong những sinh hoạt mang tính tập thể…

3. Phần Kết bài

– Em rất yêu quý và khâm phục tinh thần vươn lên của chú út. Chú sống có lí tưởng và có lòng quyết tâm thực hiện lí tưởng của mình. Chú tình nguyện lên đường nhập ngũ. Trở về, chú lao vào học tập. Ở nhà, chú quan tâm đến mọi người, giúp đỡ mọi người.

Em sẽ học tập nhưng đức tính quý báu của chú út em.

I/ Mở bài

Dẫn dắt giới thiệu về bố

Cha là bóng mát giữa trời

Cha là điểm tựa bên đời của con

Quả đúng vậy, người cha hay người bố lúc nào cũng là chỗ dựa vững chắc cho con cái. Mỗi khi đọc đến hai câu ca dao này trong lòng em lại dâng lên tình cảm yêu quý, kính trọng với người bố của mình.

II/ Thân bài

a. Kể về ngoại hình

Bố em năm nay ngoài 40 tuổi

Dáng người bố cao to, khỏe mạnh với nét rắn chắc của một người thợ phu hồ.

Khuôn mặt chữ điền rắn rỏi đầy vẻ cương nghị.

Làn da đượm một màu bánh mật vì vất vả dãi dầu sương gió.

Mái tóc bố không còn đen như trước nữa mà đã lấm tấm nhiều sợi bạc.

Đôi bàn tay chai sần bê những xô cát, xi măng nặng trịch. Đôi bàn tay nứt nẻ nâng đỡ trọng trách gia đình.

b. Kể về tính cách

Bố em có tính cách giản dị lắm. Quần áo của bố mãi chỉ xoay quanh bộ đồ công nhân màu xanh đậm. Bố rất ít khi sắm đồ mới cho mình, bố luôn cười và nói với chị em em rằng: “Bố đi thu hồ nên cần gì nhiều quần áo, mấy cái áo xanh này là đủ rồi, mặc vừa tiện vừa đẹp”

Bố là người đàn ông vô cùng chu đáo với gia đình. Ít chăm lo cho mình nhưng bố không để chị em em thiếu thốn cái gì bao giờ. Quần áo sách vở của chúng em lúc nào cũng đẹp đẽ, mới cứng. Bố bảo bố không thể để hai cô công chúa của bố thua kém bạn bè được.

Bố dành trọn tình yêu thương cho ba mẹ con em. Bố giúp mẹ trong việc nội trợ. Bố dạy em học không chỉ kiến thức trong sách vở mà còn dạy em những bài học đối nhân xử thế.

Là đàn ông nhưng bố em rất giỏi nấu ăn. Mẹ em là công nhân làm ca đêm hay về muộn nên cơm nước hầu như một tay bố quán xuyến cả. Những món ăn bố làm tuy giản dị nhưng thơm nức mũi và mùi vị không kém cạnh đầu bếp chuyên nghiệp nào.

Đối với họ hàng hay bà con làng xóm, bố tốt bụng và chu đáo. Trong xóm có việc cần người giúp bố không bao giờ nề hà mà sẵn sàng giúp đỡ. Vì thế mọi người ai cũng yêu quý và kính trọng bó.

c. Kỉ niệm và suy nghĩ về bố

Em yêu nhất là nụ cười của bố. Bố cười không chỉ vì vui mà còn để động viên chúng em.

Có một thời gian khoảng đầu năm lớp 6, do chưa thích nghi được với môi trường học tập mới nên kết quả học tập của em sa sút hẳn. Nhớ lúc đó, bố không hề mắng chửi mà mỉm cười khích lệ em, giúp em vượt qua khó khăn và vươn lên học tập tốt hơn.

Em thích lắm đêm trung thu trăng sáng, bố ngồi giữa sân vót những nan tre để làm cho chúng em những chiếc đèn ông sao thật đẹp.

III/ Kết bài

Nêu cảm nghĩ về bố

Công ơn dưỡng dục sinh thành bao la của bố làm sao con có thể trả hết? Vì thế em sẽ cố gắng học tập thật giỏi, trở thành một người con ngoan để bố vui lòng.

I. Mở bài: giới thiệu mẹ của em

Ví dụ:

Trong gia đình em có 5 thành viên, mọi người đều rất thương yêu và chăm sóc lẫn nhau. Người mà hi sinh và luôn luôn yêu thương chăm sóc gia đình tôi là mẹ. mẹ là người chăm sóc tôi từng li từng tí và yêu thương chúng tôi vô bờ bến.

II. Thân bài: kể về mẹ của em

1. Kể bao quát về mẹ của em

Mẹ em năm nay 44 tuổi

Mẹ em là một người nội trợ của gia đình

Mẹ em rất yêu thương và chăm sóc gia đình

2. Kể chi tiết về mẹ của em

a. Kể về ngoại hình của mẹ em

Mẹ em rất xinh đẹp

Mẹ em có mái tóc dài đen óng ả

Khuôn mặt mẹ ốm

Đôi mắt mẹ long lanh

Mũi mẹ cao

Miệng mẹ luôn cười chum chím

Mẹ có dáng người thấp nhỏ

Mẹ hay mặc đồ kín đáo và chừng mực

b. Kể về tính tình của mẹ em

Mẹ em rất hiền

Mẹ dịu dàng

Mẹ luôn thương yêu và giúp đỡ mọi người

Mẹ được mọi người yêu mến và thương yêu

c. Kể về hoạt động của mẹ em

Mẹ em làm công việc nội trợ

Mỗi ngày mẹ đi chợ, mẹ nấu ăn, giặt đồ,…

Mẹ có nuôi một đàn gà

Mẹ chăm sóc thửa rau bên nhà

Mẹ tất bật với mọi công việc

III. Kết bài: nêu cảm nghĩ của em về mẹ

Ví dụ:

Mẹ em là một phu nữ dịu dàng và xinh đẹp. em sẽ cố gắng học tập tốt để mẹ vui lòng.

I. Mở bài

Dẫn dắt, giới thiệu về anh trai .

Trong gia đình, em là con út vì vậy em luôn nhận được tình thương yêu, sự quan tâm của mọi người. Đặc biệt là từ anh của em.

II. Thân bài

1. Giới thiệu khái quát

Người anh trai yêu quý của em tên Quân.

Anh hiện đang là sinh viên năm nhất Đại học thủy lợi.

Với em, anh giống như cha, luôn yêu thương, chở che cho em.

2. Tả ngoại hình

Anh của em rất đẹp trai. Anh có dáng người cao ráo, hơi gầy.

Anh có màu da hơi xạm đen một phần vì giống bố, một phần vì nắng.

Anh thừa hưởng đôi mắt tinh anh của bố và sống mũi cao của mẹ. Cùng với nụ cười rạng rỡ, khiến anh trông thân thiện, dễ gần.

Giọng anh hơi khàn, khá trầm nhưng lại đem đến cho người khác cảm giác ấm áp….

3. Kể về tính cách và tình cảm của anh với mình

Anh là một người con hiếu thảo. Anh luôn cố gắng giúp đỡ bố mẹ việc nhà. Anh chăm sóc em rất chu đáo khi bố mẹ bận rộn…..

Anh là một học sinh giỏi. Anh luôn đạt kết quả cao ở lớp, được thầy cô yêu quý, bạn bè tin tưởng

Anh là một người cởi mở hòa đồng. Anh luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh khi họ gặp khó khăn.

Anh rất yêu thương em. Anh luôn nhường em những thứ em thích, chă sóc em rất chu đáo. Mỗi khi em buồn, anh lại chọc cho em cười, mua kẹo cho em. Anh cũng hay giúp đỡ em trong học tập, giúp em tiến bộ.

Kể kỉ niệm( ngắn gọn):

Một lần đi xe đạp không cẩn thận em bị ngã. Lúc anh phát hiện em đã bị mắng. Em đã khóc vì tưởng anh không thương mình nhưng sau này mới hiểu đó là vì anh lo lắng cho mình.

III. Kết bài .

Thể hiện tình cảm của bản thân .

Em rất yêu quý anh Quân. Với em anh chính là một tấm gương để em học tập và noi theo. Bây giờ dù rất ít gặp anh nhưng tình cảm anh em vẫn mãi bền chặt.

Mở bài: Giới thiệu về người mà mình tả (chị gái). Người đó có ấn tượng gì với mình: Là người luôn sẻ chia với mình, Không chỉ là chị mà còn là một người bạn.

Thân bài:

* Tả hình dáng, đặc điểm:

– Dong dỏng cao

– Nước da trắng hồng

– Mái tóc dài suôn mượt luôn được buộc cao trông rất năng động

– Đôi mắt đen láy, là nơi chưa bao câu động viên, sẻ chia với em mỗi khi em buồn

– Bàn tay búp măng nấu ăn, giặt quần áo

* Tính tình:

+ Hiền lành, nhân hậu

+ Vui tính, đảm đang, dễ thương,

* Hoạt động:

– Chị thường hay nấu cơm cho cả nhà. Ai cũng khen khéo tay

– Chị đi học về là giặt giũ, quét nhà,…một người chị đảm đang

– Mỗi lần em ôm chị là người chăm sóc, mỗi lần chị đặt tay lên trán em thì lại như có 1 luồng điện yêu thương chạy qua người làm em khỏe lại.

– Chị dạy cho học, dạy cho em những điều hay trong cuộc sống

– Mỗi lần buồn chị luôn động viên chia sẻ

* Kỉ niệm với chị: Làm chị buồn nhưng chị không giận

Kết bài: Cảm nghĩ về chị: Yêu chị, sẽ không bao giờ làm chị buồn

a. Mở bài: Giới thiệu chung về ông em.

b. Thân bài:

– Nói về ý thích của ông:

+ Ông thích trồng cây gì? Đọc báo?

+ Cháu thắc mắc, ông đều giải thích rất nhẹ nhàng, tỉ mỉ.

– Ông rất yêu các cháu

+ Chăm sóc việc học

+ Kể chuyện cho các cháu

+ Ông chăm lo sự bình yên cho gia đình

c. Kết bài: Nêu tình cảm, ý nghĩ của em đối với ông.

I. Mở bài: giới thiệu bà của em

Ví dụ:

Mỗi chúng ta ai cũng có một gia đình, một tổ ấm để chia sẻ và tâm sự buồn vui với nhau. Đối với tôi gia đình là tất cả, gia đình là niềm hạnh phúc đối với tôi. Trong gia đình tôi tất cả mọi người đều yêu thương nhau và tôi cũng yêu tất cả mọi người. một trong những thành viên trong gia đình tôi rất yêu quý đó là bà tôi.

II. Thân bài: kể về bà em

1. Kể bao quát về bà của em

Bà em năm nay 73 tuổi

Bà em rất yêu thương và chăm sóc bọn em chu đáo

Bà cực khổ cả đời

2. Kể chi tiết về bà của em

a. Kể về ngoại hình của bà em

Bà em có chiều cao 1m5

Bà em có làn da nhăn nheo

Mái tóc của bà em bạc trắng

Mũi của bà cao

Đôi mắt bà có dấu chân chim

Đôi môi móm mém

Bà thường mặc đồ bà ba

b. Kể về tính tình của bà em

Bà em rất hiền hậu

Bà em luôn yêu thương mọi người

Bà em luôn chăm lo cho gia đình cả đời

c. Kể về hoạt động của bà em

Bà em đi chung quanh xóm để giúp đỡ mọi người

Bà thường nhai trầu

Bà chăm sóc đám rau nhỏ sau vườn

III. Kết bài: nêu cảm nghĩ của em về bà

Ví dụ:

Bà em là một người phụ nữ đảm đang, hi sinh cả đời vì con cháu. Em rất yêu thương và quý trọng bà.

Tập Làm Văn Lớp 4: Tả Cây Bút Chì Của Em Dàn Ý & 20 Bài Văn Tả Bút Chì Lớp 4 Hay Nhất

Bút chì, bút mực, thước kẻ là những đồ dùng không thể thiếu trong hành trang tới trường của mỗi học sinh. Mỗi loại đồ dùng lại có công dụng riêng, khi viết bài văn tả bút chì, các em cũng cần quan sát thật kỹ, rồi tả bao quát, tả chi tiết cho bài văn thêm sinh động.

1. Mở bài: Giới thiệu chiếc bút chì em muốn giới thiệu

Em có cây bút chì ấy trong hoàn cảnh nào?

Em tự mua hay được ai tặng?

2. Thân bài:

Tả bao quát chiếc bút chì:

Hình dáng bút chì ra sao?

Bút dài khoảng bao nhiêu cm?

Bút có màu gì?

Tả đặc điểm chiếc bút chì:

Thân bút, ruột bút ra sao?

Vỏ bút làm bằng gì?

Công dụng của chiếc bút chì.

3. Kết bài: Tình cảm của em dành cho chiếc bút

Em quý chiếc bút đó như thế nào?

Em giữ gìn chiếc bút ra sao?

Ngày hôm qua, lúc đi chơi ở nhà sách, chị hai đã mua cho em một chiếc bút chì mới. Ngay từ lần đầu nhìn thấy nó, em đã rất thích chiếc bút ấy rồi.

Bút dài chừng hơn một gang tay một chút. Thân bút tròn, lớn chừng ngón tay út của em. Lớp vỏ ở thân làm từ nhựa cứng trong suốt, giúp em có thể nhìn vào cả những đoạn ruột bút ở bên trong. Người ta vẽ hình các chiếc kem quế nhiều màu nhỏ xíu rải rác khắp thân bút rất xinh xắn. Ở đuôi bút là một phần chặn bằng cau su màu hồng, rỗng ở giữa. Tác dụng của nó, là để em đẩy những khúc ruột bút chì đã dùng hết vào, để dồn các khúc ruột mới về phía trước. Mỗi khúc ruột dài chừng 2cm, có ngòi chì nhọn như bút mực. Nhờ chia thành nhiều đốt, nên khi dùng, em không phải gọt hay thay ruột phức tạp. Vừa tiện lợi lại gọn gàng. Trên cùng là một chiếc nắp bút nhỏ trong suốt. Trên đầu là hình ngôi sao nhỏ màu hồng như đuôi bút. Nhờ nó mà bút có thể nằm vững trên mặt bàn.

Em thích chiếc bút lắm. Trên đường về nhà em cứ nâng niu và ngắm nghía nó mãi.

Trong những cây bút mà em đang có, thì em thích nhất là chiếc bút chì bấm. Bởi nó không chỉ đẹp và còn tiện dụng.

Bút có hình dáng bên ngoài tương tự như một chiếc bút bi. Nhưng nhờ lớp vỏ bằng kim loại sáng bóng nên nó cầm nặng tay hơn bút bi nhiều. Vỏ bút có màu bạc sáng bóng, khi đặt dưới bóng đèn có thể hắt lên từng quầng sáng nhỏ. Nút bấm ở đuôi bút là một cái trụ tròn nhỏ, dài chừng 1cm. Nếu vặn nó thì có thể mở ra, nhìn thấy đường ổng nhỏ bên trong thân bút, đó là nơi để thả ruột bút vào. Mỗi khi bấm nút này, ruột bút sẽ đẩy ra một đoạn ngắn ở đầu bút đủ để viết. Khi không dùng nữa, thì bấm giữ đầu bút và dùng tay đẩy ngòi lùi vào là xong. Với chiếc bút chì này, nét vẽ luôn rất mảnh, không phải gọt thường xuyên như chì gọt. Lại có thể dùng rất lâu mới thay ruột mới, nên tiện lắm.

Từ ngày có chiếc bút chì kim này, em cảm thấy rất vui vẻ và thích thú khi đến giờ mĩ thuật. Em sẽ giữ gìn bút thật tốt, để nó luôn đẹp như là mới mua.

Cây bút chì chính là một người bạn thân thiết của em từ lớp Một cho đến nay. Đây là cây bút rất dễ viết và dễ dùng cho nên nó thực sự thích hợp với học sinh chúng em.

Biết được sự cần thiết của cây bút chì nên mẹ em cũng đã mua tặng cho em một chiếc bút chì cũng thật đẹp biết bao nhiêu. Cây bút chì của em được mẹ mua về có chữ 2B ở thân bút. Quan sát thì chính thân bút chì được tạo thành hình lục giác cho bút không lăn ngay khi mà em để ở trên bàn. Chính vì thế mà em không bao giờ lo lắng khi để bút trên bàn mà bị lăn rơi xuống mặt đất.

Khi mà chiếc ngòi chì mòn, em đã nhanh chóng dùng gọt bút chì để gọt cho phần chì mới lộ ra. Em nhớ lời mẹ dặn luôn luôn phải gọt vừa vặn không để quá tay mà làm gãy đi phần chì mới.

Cây bút chì giúp em rất nhiều trong học tập, nào là vẽ tranh, nào là kẻ những hình vẽ toán học,… Em rất yêu cây bút coi cây bút như người bạn thân thiết mỗi khi đến trường.

Đầu năm học mới em cùng chị Lan mua rất nhiều đồ dùng học tập nào là nhãn vở, thước, bút,… nhưng em thích nhất là chiếc bút chì. Mỗi ngày chiếc bút chì đều cùng em đồng hành đến trường.

Em rất thích chiếc bút chì. Tuy nhỏ nhắn thế thôi nhưng “kì diệu” lắm đấy, đúng như bố hay nói “Đừng coi thường chiếc bút chì nhỏ nó có võ đấy”.

Trong hộp bút của em có rất nhiều vật dụng, như thước kẻ, bút mực, cục gôm, máy tính,… Số đó không thể không nhắc đến chiếc bút chì gỗ, người bạn hết sức thân thuộc và cần thiết đối với em.

Chiếc bút này được bác em mua tặng vào sinh nhật 10 tuổi tuần vừa qua của em. Thân bút chì dài khoảng 20 cm, thon gọn và còn được sơn một lớp dầu bóng như mái tóc vuốt keo của ca sĩ vậy. Khi mới mở hộp quà của bác, em đã suýt hét lên vì vui sướng! Đó là cây bút chì 4B mà em hằng mong ước. Trên màu sơn bàng bạc ánh kim là dòng chữ tiếng Anh được quét nhũ vàng óng ánh. Gần đầu bút là chữ 4B được khắc vô cùng cẩn thận. Loại bút chì này có độ cứng vừa phải nhưng lại nét mực lại rất đậm, đối với một đứa mê vẽ như em thì đúng thật là hạnh phúc!

Bút chì có phần thân hình lục giác, bên trong là phần ruột bằng than chì đen đặc. Khi gọt em phải dùng lực thật nhẹ nhàng và cẩn thận để không làm gãy mất ngòi bút khi gọt quá tay. Tiếng chì chạm vào lưỡi dao gọt kêu “rột rột” nghe thật vui tai. Đầu bút nhọn và thuôn dài như mũi tên lửa được em ấn nhẹ lên trang giấy trắng, từng đường nét sắc sảo có thanh có đậm ngay lập tức hiện lên.

Từ bé em đã hay vẽ vời nguệch ngoạc trên giấy, lớn hơn một chút em bắt đầu đam mê vẽ lại những hình ảnh đáng yêu bắt chước trang bìa vở, đôi khi là các nhân vật hoạt hình. Chiếc bút chì của bác nhanh chóng trở thành trợ thủ đắc lực của em, đặc biệt là khi em di chì đánh màu tóc cho các nhân vật. Mực mới mịn và trơn tru làm sao! Không chỉ thế, em còn dùng bút chì để kẻ ngang giữa các bài, kẻ lề vở,… Mỗi khi em lỡ tay kẻ sai, đã có cục gôm nhỏ màu trắng gắn ở đỉnh của bút chì như bác lao công chăm chỉ dọn sạch trang giấy.

Đầu năm học mới, mẹ em sắm sửa cho em đầy đủ đồ dùng học tập. Cái nào cái nấy mới tinh, đẹp đẽ và còn có hương thơm nhè nhẹ. Mỗi dụng cụ lại có một chức năng riêng, trợ giúp cho em trong các tình huống. Thế nhưng, được em sử dụng nhiều nhất chính là cây bút chì kim.

Chiếc bút chì kim này dài khoảng 15 cm, được làm từ kim loại cứng chứ không dễ gãy như bút chì gỗ. Cũng vì thế mà nó đã đồng hành cùng em hơn nửa năm nay, không hề sứt mẻ. Thân bút to ngang chiếc đũa ăn cơm và có màu tím hệt như bông súng mà mẹ em vẫn trồng trong bể cá trước nhà. Trên chiếc áo tím duyên dáng là những đóa hoa hồng năm cánh trắng tinh nở rộ, quấn quít cùng những chiếc lá được tô điểm tinh tế dọc theo thân bút, trên đỉnh bút còn đính một viên đá nhỏ được gọt góc cạnh rất công phu. Nhìn chiếc bút giống như cô công chúa kiêu sa lộng lẫy đang ngự trị trong hộp bút của em vậy.

Chiếc bút có 3 phần: đỉnh bút để em dùng lực ấn ngòi ra, thân bút rỗng chứa một ống nhựa chuyên cố định ngòi, đầu bút có phần lõi rỗng để ngòi chì dễ dàng ra vào. Cách hoạt động của chiếc bút khá đơn giản. Không có ngòi than cố định như chì gỗ, bút chì kim luôn đi kèm với một hộp ngòi chì rất mảnh, mỗi cái ngòi chỉ bằng đầu kim. Khi muốn viết bài, em ấn giữ vào đỉnh của cây bút đồng thời đút ngòi vào lõi rỗng. Lúc sử dụng chỉ cần ấn nhẹ một cái là ngòi sẽ nhích ra một chút. Nét chì viết trên giấy không chỉ sắc mà còn hạn chế được việc gọt bút và dễ gãy ngòi của chì gỗ.

Vì thân bút nhỏ lại gọn nhẹ nên em cầm rất vừa tay, không cần dùng nhiều sức. Mỗi khi viết bài hay làm toán, kẻ lề hay vẽ Mĩ thuật, chiếc bút chì đều được huy động tối đa vì tính tiện dụng của nó. Dùng bút chì khi sai có thể tẩy đi bằng gôm, hơn hẳn khi dùng bút mực khiến em càng trân trọng chiếc bút của mình hơn. Chưa kể, chiếc bút xinh xắn ấy còn có một thanh kim loại mảnh đính bên thân bút để người dùng dễ dàng ghim bút vào túi áo nữa.

Dùng bút chì dạy cho em cách tiết kiệm và cẩn thận. Nhờ có nó mà biết bao bài tập đã được xử lý, biết bao hình thù ngộ nghĩnh đã được vẽ nên. Em rất yêu quý chiếc bút chì kim của mình, nhất định em sẽ giữ gìn nó thật kỹ.

Khi sắp bước vào năm học mới, mẹ thường dẫn mấy chị em đi mua sắm cặp sách, vở và bút. Trong số các đồ dùng học tập em thích nhất là chiếc bút chì màu hồng.

Cái bút chì dài độ một gang tay người lớn, to hơn chiếc đũa ăn cơm một ít. Bên ngoài, nó được bọc một lớp sơn màu hồng, màu của mèo Kitty mà em thích. Hàng chữ màu sáng bạc nổi bật trên nền, trông lóa cả mắt. Em không biết người ta viết chữ gì lên đó. Chiếc bút chì của em thuộc loại mềm. Em thích nhất là một đầu có núm tròn màu đen dùng để tẩy xóa mỗi khi viết, vẽ sai.

Cái bút chì đã trở thành người bạn thân yêu của em từ bao giờ em không biết nữa. Nó luôn ở cạnh mình mỗi khi học bài, làm bài. Cái bút nhỏ nhỏ xinh xinh như chiếc bút thần kì diệu trong truyện cổ tích mà em đã được đọc, sẽ cùng em vẽ nên những bức họa chân dung của bố mẹ, chị gái và các chú công an, bộ đội và những cảnh vật quen thuộc mà em gặp hàng ngày như con đường, dòng sông, cánh đồng, làng mạc… Bút chì cũng sẽ giúp em tìm ra những con số bí ẩn trong những bài toán tìm x, tìm y, hay cùng mình sáng tạo nên những vần thơ bay bổng ca ngợi cuộc sống thanh bình và tuổi thơ êm dịu của chúng em, nhiều và nhiều lắm.

Chiếc bút chì màu Kitty của em rất quan trọng với em, kì diệu như chiếc bút thần trong truyện cổ tích xưa.

Em rất thích vẽ, những lúc rảnh rỗi em có thể vẽ cả ngày về những điều em mơ ước nhưng em chỉ toàn dùng bút mực nên rất khó bôi xóa. Chính vì thế chị hai đã mua tặng em một cây bút chì nhân đầu năm học rồi. Em rất thích món quà chị tặng.

Cây bút chì của em nhìn bên ngoài cũng không khác gì những cây bút của các bạn. Thân bút tròn lăn như chiếc đũa ăn và dài gần bằng cây thước 15cm của em. Vỏ bút chì màu xanh lá cũng là màu em thích. Đầu của câu bút chì được bao quanh bằng một lớp kim loại màu bạc và giữ một hòn gom nhỏ màu hồng xinh xinh trên đầu. Em nhìn cây bút chì mà ngỡ một nụ hoa hồng chúm chím. Nhưng chiếc bút chì của em còn đẹp và lạ hơn các bạn là có thêm tên của em được khắc to trên thân bút. Em cứ nghĩ là do chị nhờ người bán khắc giùm nhưng dòng chữ “ Thân tặng bé Út của chị” là chính tay chị em uốn nắn từng đường nét. Chị em bảo em tập vẽ thì nên dùng bút chì gỗ để dễ gọt và chỉnh ngòi theo ý muốn. Ban đầu mua về, cây bút chì chưa có phần ngòi vì nó được bao bọc bởi lớp vỏ gỗ cứng. Chị em cầm tay em và nhẹ nhàng dạy em gọt chiếc bút của mình. Em xoay đều tay thì một lớp vỏ mỏng cuộn tròn lăn ra ngoài. Phần chì màu đen chạy dọc giữa thân bút sẽ giúp em vẽ những nét vẽ đầu tiên.

Từ ngày có cây bút chì, em chuyên tâm luyện vẽ và luôn nâng niu nó vì đó là quà của chị tặng em. Lần sinh nhật chị vừa rồi, em đã dùng cây bút chì vẽ chân dung của chị. Em vẽ chị em hay cười, nụ cười tươi và tóc ngắn ngang vai. Chị đã rất thích bức tranh của em và đem khoe mẹ, cả nhà em ai cũng vui mừng.

Em cảm ơn cây bút chì đã trở thành người bạn đồng hành giúp em vẽ được suy nghĩ của mình. Em cũng cảm ơn chị, người đã tặng món quà quý giá này cho em.

Vào đầu năm học, mẹ mua cho mình đầy đủ các đồ dùng học tập, trong đó có một cái bút chì đen mà mình rất quý nó.

Chiếc bút chì của mình dài độ một gang tay người lớn, to hơn chiếc đũa ăn cơm một tí. Bên ngoài, nó được bọc một lớp sơn màu vàng tươi như hoa mướp. Hàng chữ màu xám bạc nổi bật trên nền vàng, trông lóa cả mắt. Mình không biết người ta viết chữ gì lên đó. Nghe mẹ mình bảo: “Cái bút chì này là hàng ngoại nhập đây, con ạ!”. Có lẽ vậy nên mình không đọc được hết hàng chữ. Chỉ biết được một số chữ cái, trong đó có hai chữ mà mẹ mình giải thích là kí hiệu về độ mềm, độ cứng của từng loại bút chì. Chiếc bút chì của mình thuộc loại mềm. Mình thích nhất là một đầu có núm tròn tròn màu hồng nhạt dùng để tẩy xóa mỗi khi vẽ, viết sai.

Cái bút chì đã trở thành người bạn thân yêu của mình từ bao giờ, mình không biết nữa. Nó luôn ở cạnh mình mỗi khi học và làm bài. Cái bút nhỏ nhỏ xinh xinh như chiếc bút chì kì diệu trong truyện cổ tích mà mình đã được học, sẽ cùng mình vẽ nên những bức họa chân dung của bố mình, mẹ mình, chị gái mình và các chú bộ đội ngày đêm canh gác biển trời đất nước thân yêu, cùng với những cảnh vật quen thuộc mà mình gặp hằng ngày như: con đường, dòng sông, làng mạc… Bút chì cũng sẽ giúp mình tìm ra những bài toán tìm x tìm y hay cùng mình sáng tạo nên những vần thơ bay bổng ca ngợi cuộc sống thanh bình và tuổi thơ êm dịu của chúng ta hôm nay. Nhiều và nhiều lắm!

Chiếc bút chì đen của mình là vậy đó nhỏ nhỏ xinh xinh và rất đỗi diệu kì.

Trong suốt thời gian cắp sách đến trường, sách, vở và bút là những thứ mà em luôn coi đó là những người bạn và đó cũng là những vật dụng không thể thiếu đối với người học sinh. Trong những vật dụng đó thì em yêu quý nhất là cây bút chì bởi đó là món quà mà bố em đã tặng nhân ngày sinh nhật, do em có sở thích vẽ vì vậy chiếc bút chì đối với em nó rất quan trọng.

Em vẫn còn nhớ cái hôm đó buổi sinh nhật mà em cảm thấy vui và hạnh phúc nhất, đó là món quà đầu tiên mà ba em đã tặng cho em sau nhiều năm công tác xa nhà. Kể từ đó em luôn trân trọng, giữ gìn và sử dụng nó hàng ngày vào công việc học tập của em. Phần thân cây bút được làm bằng gỗ, bề ngoài nó được sơn màu vàng rất đẹp trên đỉnh bút còn có chỗ để tẩy khi mình viết sai, cây bút dài tầm 8cm. Nhìn qua thì chiếc bút có vẻ khá đơn giản nhưng nó lại mang một nét rất đặc biệt và khá tinh xảo trong thiết kế. Tuy là chiếc bút này có cùng cấu tạo và chức năng sử dụng như những chiếc bút khác, nhưng em cảm nhận được sự khác biệt tới từ chiếc bút này, từ khi em sử dụng nó những nét viết trở nên gọn gàng hơn và đặc biệt nó giúp em vẽ ra những bức tranh rất đẹp khi em vẽ về bức tranh gia đình.

Em thầm cảm ơn bố đã tặng cho em món quà rất ý nghĩa này, ở trường hay khi ở nhà cây bút đó luôn là người bạn và cũng là một kỉ niệm sẽ theo em trong quãng đời học sinh, mỗi lần nhìn thấy và sử dụng nó cũng như em đang được thấy ba mình nơi phương xa…

Đầu năm học lớp 4, em xin mẹ mua cho cây bút chì nhựa trong có những đầu chì nắp sẵn như các bạn trong lớp nhưng mẹ bảo nên dùng bút chì ruột than vừa rẻ lại vừa bền. Em liền đồng ý ngay. Thế là em có cây bút chì này.

Bút chì của em là bút chì Trung Quốc, nó là loại bút 2B. Nó có dáng thon như chiếc đũa, dài hơn gang tay của em. Thân bút chì được tạo thành hình lục giác cho bút không lăn tròn, không dễ rơi xuống đất được.

Ở phía đầu thân bút có cục tẩy hình tròn màu trắng, được viền bởi một khoanh kim loại sáng loáng. Giống như ai đó đội cho nó một cái mũ cao su thật là xinh. Cả thân nó được khoác một chiếc áo màu xanh nước biển. Trên cái áo mỏng nhẵn bóng ấy lại còn có cả dòng chữ Tiếng Anh. Phía đầu kia được vót nhọn cứ như là một con tàu vũ trụ tí xíu hay một đầu hỏa tiễn, để lộ phần chì, đầu phần chì nhọn hoắt như cái ngọn tháp vậy.

Phần chì than lộ ra có màu có màu đen bóng. Cô giáo em thích chiếc chì này vì cô bảo nó có độ cứng vừa phải. Mỗi lần viết, em thấy nét chì đen, đều, hiện rõ trên trang giấy. Những giờ Mĩ thuật, mấy bạn lớp em, ai cũng muốn mượn chì của em để vẽ.

Khi bút mòn, em dùng gọt bút chì để gọt cho phần chì mới lộ ra. Em luôn gọt vừa vặn không để quá tay mà gãy phần chì mới. Giờ học nào em cũng phải dùng nó. Có lúc em kẻ lề, nhưng có lúc em sửa bài trên bảng vào vở. Dùng bút chì xong, em cất cẩn thận vào hộp đựng bút, tránh để nó rơi. Vì khi nó rơi, ruột than bên trong sẽ bị vỡ vụn.

Bây giờ em mới hiểu lời khuyên của mẹ khi mua bút cho em. Dùng bút chì than, em tập được tính cẩn thận và tiết kiệm. Rồi một ngày nào đó em phải mua bút chì mới. Nhưng hôm nay, cây bút chì này thật ích lợi với em.

Em vẫn dùng cây viết “Hồng Hà” mẹ cho dạo đầu năm học. Hôm nay tới lớp, không hiểu vì sao cây viết ấy trở chứng không chịu ra mực. Bạn Thủy bên cạnh đã cho em mượn cây bút chì dùng tạm.

Cây bút chì này cao bằng một gang tay, sơn màu trắng kẻ dọc xanh lơ đều đặn, nhìn dịu mắt. Dọc theo thân bút có khắc dòng chữ màu đen ánh nhũ vàng: BẾN NGHÉ 250 TRẦN HƯNG ĐẠO, QUẬN I, đây là tên cơ sở sản xuất và địa chỉ ra đời của cây bút. Ruột bút màu đen tuyền nằm giữa lớp gỗ nâu nhạt. Cây bút chì giống chiếc đũa dài nhưng một đầu đã được chuốt nhọn nhỏ xíu, chỉ nhỉnh hơn một chiếc kim khâu; còn đầu kia to hơn, đường kính khoảng gần một ô tập. Phía trên của cây bút chì gắn sẵn một cục tẩy hình trụ màu hồng nhỏ xíu. Bo quanh tẩy là một mảnh đồng mỏng, vàng óng.

Em đã dùng cây bút chì của bạn Thủy để kẻ lề, ghi bài học và gạch ngang khi hết bài. Dùng xong, em trân trọng trao trả lại cho bạn mà không quên lời cảm ơn.

Cây bút của bạn Thủy đã giúp em làm trọn phận sự ở lớp, giúp em hiểu thêm tính cẩn thận của Thủy và tình bạn của Thủy đối với em.

Cùng với rất nhiều đồ dùng học tập em đang có thì chiếc bút chì là thứ em thích nhất. Chiếc bút chì là quà bạn Minh tặng em nhân dịp sinh nhật em vừa rồi.

Chiếc bút chì cũng giống như bút máy, là người bạn đồng hành giúp cho em có thể viết và vẽ đẹp hơn. Bút chì là dụng cụ cần thiết, vì em có thể tẩy nó đi bất cứ lúc nào, an toàn hơn bút máy rất nhiều.

Chiếc bút chì màu xanh lá cây, hình trụ dài và có lõi chì ở bên trong. Đây là màu mà em thích nhất trong các màu, vì nó tạo nên sự nhẹ nhàng và năng động. Trên thân bút có dòng chữ màu sáng bạc mà em cũng không rõ là chữ gì. Nhìn tổng thể cây bút chì của em rất xinh xắn và đáng yêu. Em thích dùng bút chì vì đầu trên của bút có một đầu tẩy màu vàng nhạt, rất dễ sử dụng và còn tiện lợi nữa. Nếu như em viết sai thì có thể quay lại đầu này để dùng nó và tẩy, sau đó thì có thể viết tiếp. Một đầu là ngòi chì dùng để viết, bao giờ ngòi chì bị cùn đi thì em lại dùng gọt chì để gọt tiếp. Mỗi khi viết, cây bút chì lại nằm gọn trong lòng bàn tay em nhỏ nhắn; và em đưa từng đường nét một lên trang vở ô ly. Nét chì rất đều và mịn giúp hình thành từng đường chữ rõ ràng và mạch lạc nhất.

Đây là chiếc bút chì mà em yêu thích nhất từ trước đến giờ. Em hứa sẽ cố gắng viết nên những trang viết ngay ngắn và đẹp nhất, để phát huy công dụng của chiếc bút chì này.

Vào đầu năm học, mẹ mua cho em đầy đủ các đồ dùng học tập, trong đó có một cây bút chì đen mà em rất quí nó.

Chiếc bút chì dài bằng một gang tay người lớn, to hơn chiếc đũa ăn cơm một tí. Bên ngoài, nó được bọc một lớp sơn màu vàng tươi như hoa cúc mùa thu, nước sơn bóng loáng rất đẹp. Trên lớp sơn ấy in một hàng chữ nổi bật, đó là hàng chữ Hanson. Mẹ em bảo đây là nhãn hiệu nổi tiếng. Nghe vậy em càng quý bút chì hơn. Cây bút chì còn thơm mùi gỗ mới hai đầu bằng phẳng. Nhìn vào đầu nào em cũng thấy chính giữa thân gỗ là một lõi chì màu đen nhánh. Em dùng cái gọt bút chì để gọt một đầu. Cái gọt khẽ xoay, em nghe tiếng “vo…vo…” khe khẽ. Từng lớp vỏ gỗ tuôn ra theo lưỡi gọt xoắn tròn, nhẵn như vỏ gỗ bào của bác thợ mộc. Ngòi chì nhô ra, em thử những nét bút chì đầu tiên. Ngòi bút in đậm những đường nét sắc sảo trên trang giấy trắng. Thân bút cầm rất vừa tay, vẽ nhiều cũng không hề mỏi. Ruột chì không mềm quá mà cũng không cứng quá, nó thật vừa ý em.

Cây bút chì đã trở thành người bạn thân yêu của em từ dạo ấy. Mỗi khi chữa lỗi chính tả hay học Mĩ thuật, em lại dùng đến bút chì. Không chỉ thế, em còn dùng bút chì để phác họa chân dung bố, mẹ, chị gái của em. Có lúc em vẽ chú bộ đội đang canh gác trên vùng biển của đất nước mình. Có lúc em vẽ ruộng đồng với cánh cò nhởn nhơ trong những chiều vàng hưởng ấm. Rồi em vẽ dòng sông đang dập dềnh sóng nước, bãi phù sa mênh mông đang ôm nước vào lòng… Bút chì đã giúp em nhiều việc lắm. Công dụng của nó rất đỗi diệu kì.

Em thầm cảm ơn mẹ đã cho em một “tài sản nhỏ” thật quí. Nó đồng hành với em trong suốt chặng đường dài. Em luôn nâng niu cây bút chì như nâng niu một hành trang kiến thức.

Trong số những đồ vật mà cha đi công tác xa mua về cho tôi, tôi thích nhất vẫn là chiếc bút chì. Nó không phải thứ đồ xa xỉ đắt tiền cũng không phải là thứ mà không phải ai cũng có. Nhưng đối với tôi, món quà này nó đẹp và có ý nghĩa vô cùng.

Năm tôi lên lớp Một, cha tôi đi công tác xa, mẹ ở nhà thường dạy tôi đánh vần và viết chữ. Tôi chỉ biết viết những chữ cái O, A bình thường. Cha mỗi lần về thường mang theo một món quà tặng tôi, khi thì gấu bông màu xám, khi tì chiếc nơ cài đầu, và hôm ấy, cha về mang theo một hộp đựng được gói ghém thật đẹp. Cha đưa cho tôi và bảo tôi mở ra, hóa ra, nằm gọn trong đó là một chiếc bút chì. Chao ôi, nó mới đẹp làm sao,tôi tròn mắt ngạc nhiên, miệng không giấu được vui sướng nhảy lên cuống quýt.

Chiếc bút chì có viền màu đỏ vàng xen kẽ, xung quanh nó còn được trang trí bởi những hoa văn uốn lượn. Ở giữa thân bút chì, có một hình cô công chúa nhỏ xíu hiện ra, xung quanh là 7 chú lùn nhưng trông chúng nhỏ bé tí hon. Tôi đưa chiếc bút chì lên ngắm nghĩa mãi, rồi xuýt xoa với cha, đẹp quá cha à.

Mẹ lấy tập giấy mới cho tôi thử viết bút mới. Chiếc bút chì lúc này đã nằm gọn trong tay của tôi và bao bọc xung quanh là những ngón tay mềm mại của mẹ. Mẹ dạy tôi tập uốn nét theo những chữ viết. Chiếc bút chì mới khiến tôi hưng phấn hơn hẳn. Những nét bút chì đậm hiện ra trang giấy. Màu của chiếc bút chì thật đẹp, đẹp hơn bất cứ chiếc bút nào mà tôi đã từng thử qua. Dưới con mắt chăm chú của cha và mẹ, tôi còn nắn nót viết chữ cái với trang tay là chiếc bút chì mới.

Tay cha chỉ vào cái hộp bé xinh lúc nãy và nói cho tôi biết, cha còn cho tôi cả cục tẩy và gọt bút chì trong đó. Nhưng cũng không quên bảo tôi phải viết thật cẩn thận và tập cả tính kiên nhẫn. Những nét bút chì hiện ra trên trang giấy trắng tinh, lúc thanh lúc đậm trông thật đẹp mắt. Chiếc bút chì vẫn theo tôi tới tận bây giờ, và nó vẫn được tôi giữ gìn cẩn thận như thế.

Chiếc bút chì là đồ vật vừa quen thuộc và vừa không thể thiếu trong suốt những năm tôi đến trường. Mỗi khi ngắm nghía chiếc bút chì tôi lại nhớ lại hình ảnh cả cha và mẹ nhìn chăm chú theo nét bút của tôi. Tôi sẽ không bao giờ quên được, và cũng không bao giờ quên đi hình ảnh quen thuộc của một chiếc bút đỏ vàng xen kẻ, và cả hình ảnh công chúa trên thân cây bút chì.

Advertisement

Bắt đầu những nét chữ đầu tiên của cuộc đời em, đó chính là cây bút chì – một vật dụng quen thuộc đối với hàng ngàn học sinh Việt Nam. Cây bút chì của em cũng giống như của bao các bạn khác. Em đã mua nó ở cửa hàng bách hóa hồi đầu năm học, bây giờ mặc dù đã mòn đi nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng ban đầu của nó. Cây bút chì có màu xanh dương dài chừng hai mươi centimet. Trên thân bút có in nổi dòng chữ “thiên long – 2B” cùng với logo quen thuộc của hãng thiên long. Là bút chì thuộc loại 2B nên ngòi của bút rất mềm, nét viết ra rất nổi và ăn giấy, đầu ngòi cũng khá to chừng có bán kính khoảng chừng một milimet. Ngòi chì luôn được vót nhọn. Phần gỗ làm vỏ thân bút không bị nhám, khá lì giúp em có thể xoáy, gọt một cách dễ dàng mỗi khi đầu ngòi bị tù không viết được. Trên đỉnh bút có một phần tẩy trắng nhỏ, được ghép nối với thân bút chì bằng một miếng nhôm dát mỏng sáng loáng. Phần tẩy rất có công dụng mỗi khi em viết sai hoặc chì bị lem ra vở. Chiếc bút chì đã trở thành người bạn thân thiết đối với em. Nó không chỉ dùng để viết chữ mà còn dùng để vẽ. Mỗi khi căng thẳng, em thường hay vẽ, vẽ bất cứ thứ gì mà mình thích từ cảnh cho đến người hay nhân vật truyện tranh. Bởi thế mà chiếc bút chì luôn là vật dụng không thể thiếu của em.

Đối với chúng ta đồ dùng học tập là những người bạn không thể thiếu như sách vở, bút, thước…. Trong số đó em thích nhất là cây bút chì bởi em có sở thích vẽ vì vậy chiếc bút chì đối với em tất là quan trọng.

Cây bút chì của em là loại chì 2B nhìn bên ngoài cũng không khác gì so với những cây bút chì của các bạn. Chiếc bút chì dài hơn một ngang tay của em. Bên ngoài nó được bọc một lớp sơn màu vàng nhìn rất đẹp. Phần thân cây bút chì được làm bằng gỗ và bên trong có một cái nõn nhỏ đen bóng. Đầu của cây bút chì được bao quanh bằng một kim loại màu bạc và giữ một hòn gom nhỏ màu hồng xinh xinh trên đầu. Phía đầu kia được vót nhọn cứ như là một con tàu vũ trụ tí xíu vì để lộ phần chì, đầu phần chì nhọn hoắt như ngọn tháp vậy.

Khi bút chì mòn em dùng cái vót chì để gọt cho phần chì mới lộ ra. Lúc gọt em luôn gọt vừa vặn không để quá tay mà gãy phần chì mới. Hầu như giờ học nào em cũng phải dùng đến bút chì. Có lúc em dùng để kẻ lề, nhưng có lúc em sửa bài trên vở, dùng bút chì để vẽ những bức chân dung của mẹ, của chị, của bố,… Mỗi khi dùng bút chì xong thì em cẩn thận cho nó vào hộp bút và cất ngay ngắn để cho nó không bị rơi và không bị mất. Vì khi chì rơi thì ruột than bên trong sẽ bị vỡ vụn và không biết được.

Em rất yêu chiếc bút chì này bởi vì những lợi ích mà nó đem lại. Em hứa sẽ giữ gìn chiếc bút chì thật tốt để nó mãi là người bạn đồng hành cùng em.

Theo các bạn, đó là đồ vật gì? Đồ vật này vô cùng quen thuộc với chúng ta, đó chính là những chiếc bút chì. Tôi cũng sắm cho mình nhiều chiếc bút chì sắc màu. Nhưng tôi lại thích chiếc bút chì kim hơn cả.

Chiếc bút chì nho nhỏ, chừng bằng đốt ngón tay. Nó dài khoảng 15 cm. Chiếc bút chì kim được khoác “một bộ váy” màu xanh bằng nhựa. Trên đỉnh, người ta gắn một viên ngọc trai tròn màu hồng. Bên trong viên ngọc trai lại có một cục tẩy nho nhỏ. Mỗi khi cần tẩy, em chỉ cần đổi đầu chì là có thể tẩy được. Viên ngọc trai còn có một nhiệm vụ đặc biệt, nó chính là cánh cửa để mở cho ruột chì đi vào trong. Muốn đẩy ngòi chì, em chỉ cần ấn nhẹ viên ngọc, ngòi chì sẽ tức khắc làm công việc của mình. Thân bút hình trụ tròn, giữa thân được khắc dòng chữ “Deli” tròn trịa, mềm mại. Phần đặt tay cầm bút được khắc những vòng tròn nối tiếp nhau như những chiếc vòng. Những chiếc vòng nhỏ xíu này giúp tôi cầm bút được chắc chắn hơn. Mỗi khi cần làm công việc của mình, bút chì kim của tôi lại ăn món ăn quen thuộc: ngòi chì. Khác với những chiếc bút chì “muốn dài thì gọt”, bạn chì kim của tôi chỉ cần đưa ngòi vào là có thể viết được những dòng chữ ngay ngắn. Tôi thích bút chì kim hơn cả chắc cũng vì lí do này.

Ngày nào cũng vậy, chiếc bút chì kim ngoan ngoãn nằm trong hộp bút để theo tôi tới trường. Nó vừa giúp tôi viết bài, vừa cùng tôi vẽ rất nhiều bức tranh đẹp đẽ. Tôi thích chiếc bút chì kim này biết bao!

Vào đầu năm học, mẹ đã chuẩn bị sắm sửa cho em đầy đủ bộ đồ dùng học tập để em sẵn sàng cho một khởi đầu mới. Trong số đó, em thích nhất là chiếc bút chì đen- người bạn hỗ trợ đắc lực cho em trong nhiệm vụ học tập.

Chiêc bút chì của em có độ dài khoảng 18- 20 cen- ti- mét, khoác lên mình bộ áo vàng trầm. Trên thân cây bút có khắc hàng chữ xám bạc ghi tên hãng sản xuất và dòng mã gì đó mà em không hiểu. Ở một đầu mẹ em đã dùng gọt bút chì gọt sắc để em viết chữ đẹp và dễ dàng hơn, đầu còn lại có in một dòng mã “5B” mà đến sau này em mới hiểu đó là chỉ số thể hiện độ đậm nhạt của bút. Đầu chì mềm, đưa nét bút dễ và dòng chữ hiện lên cũng rất đẹp, rõ ràng. Đi đôi cùng chiếc bút chì mà một cục gôm dùng để tẩy xóa những khi viết sai, vẽ sai và một chiếc gọt chì hỗ trợ cho bút. Đi học, đi chơi em luôn mang bút theo mình để tiện vẽ, viết bài hay ghi chép thông tin cần nhớ. Nó luôn đồng hành cùng em mọi lúc, mọi nơi; chắp cánh cho em thỏa sức sáng tạo, viết nên những dòng chữ đệp hay vẽ ra nhưng bức tranh ý nghĩa, nên thơ. Chẳng những thế, chiếc bút chì “nhỏ nhưng mà có võ” này còn tiện lợi hơn trong khi em làm bài trắc nghiệm hay giải những bài toán hóc búa vì em có thể xóa đi những lỗi sai sau khi suy nghĩ kĩ càng, cẩn thận.

Vậy đó, chiếc bút chì đen của em nhỏ nhỏ, xinh xinh nhưng có rất nhiều tác dụng, luôn phục vụ hết mình cho quá trình học tập của em; chắc chắn em sẽ giữ gìn và sử dụng cẩn thận.

Một trong những đồ dùng học tập không thể thiếu của học sinh là chiếc bút chì. Chiếc bút chì của em không phải là chiếc bút chì gỗ như các bạn khác, mà nó là chiếc bút chì bấm.

Bút dài khoảng một gang tay em, gồm 2 phần, vỏ bút và ruột bút. Vỏ bút hình trụ, đường kính khoảng 1 cm, làm bằng nhựa cứng, màu xanh dương nhạt. Trên thân bút rập tên nhà sản xuất màu bạc rất nổi bật.. Vỏ bút chia làm hai phần, nối với nhau bằng vòng xoáy hình trôn ốc. Cuối bút là đầu bấm nhỏ giống với thân bút, mỗi khi bấm ngòi bút sẽ thò ra. Dọc thân bút có một cái nẹp nhỏ dài chừng 5 cm, bằng kim loại sáng bóng, gắn ở cuối bút để kẹp bút vào sách ở hoặc túi áo. Ruột bút cũng hình trụ, đường kính khoảng 5 mm, bằng nhựa trong suốt, dài bằng vỏ bút. Đầu ruột có một ngòi bút như ngòi bút bi, nhưng rỗng ruột, hai đầu hở, làm bằng kim loại. Ngòi bút làm bằng than chì, nhỏ xíu như cái tăm, tài khoảng 10 cm. Mỗi khi dùng em để ngòi chì vào ruột qua đuôi bút, rồi bấm nhẹ đầu bấm, ngòi chỉ thò ra. Em rất thích dùng chiếc bút chì này, vì nó thuận tiện hơn bút chì truyền thống: không phải gọt, không dễ gãy, không bị bẩn, không xả rác ra môi trường. Đặc biệt, thời gian sử dụng của nó lâu hơn bút chì gỗ, em đã dùng cái bút này suốt năm học lớp 3.

Em rất thích chiếc bút này vì nó đã giúp đỡ em rất nhiều trong học tập. Em sẽ giữ gìn nó thật cẩn thận, để nó có thể đồng hành cùng em thời gian dài hơn.

Tập Làm Văn Lớp 4: Tả Chiếc Áo Đồng Phục Của Em Dàn Ý & 20 Bài Văn Tả Đồ Vật Lớp 4 Hay Nhất

Chiếc áo đồng phục như người bạn thân thiết với mỗi học sinh, áo đồng phục cũng có nhiều loại như áo sơ mi, áo gilê, áo thể dục, áo khoác… Mỗi trường lại có kiểu đồng phục khác nhau, vậy mời các em cùng theo dõi bài viết để ngày càng học tốt phân mônTập làm văn lớp 4.

Dàn ý tả chiếc áo đồng phục của em

Tả chiếc áo đồng phục ngắn gọn (4 mẫu)

Tả chiếc áo đồng phục chi tiết (13 mẫu)

Tả bộ quần áo đồng phục

Tả chiếc áo đồng phục mùa đông

Tả áo khoác đồng phục

a) Mở bài

– Giới thiệu chiếc áo. Chiếc áo có từ bao giờ?

Ví dụ: Đó là một chiếc áo sơ mi màu trắng – màu đồng phục của nhà trường mà mẹ đã dẫn em đi chợ nhà lồng thị xã mua cho nhân dịp đầu năm học mới.

b) Thân bài:

– Tả bao quát chiếc áo (dáng, kiểu, rộng, hẹp, vải, màu ,….)

Áo màu gì?

Chất vải là gì? Tác dụng như thế nào?

Dáng ra sao? Tay áo như thế nào? Mặc thấy thế nào?

– Tả từng bộ phận (thân áo, khuy áo, nẹp …)

Cổ như thế nào? Cứng hay mềm?

Áo có túi hay không? Tác dụng của túi thế nào? Túi đẹp hay xấu?

Hàng khuy màu gì và được khâu rất thế nào?

c) Kết bài:

Tình cảm của em với chiếc áo.

Em có thích hay không thích chiếc áo?

Em có cảm giác như thế nào khi mặc áo?

Đồng phục là thứ không thể thiếu của mỗi trường học, trường em cũng thế. Đồng phục đẹp của trường đã gắn bó với em suốt những năm tiểu học.

Đó là bộ đồng phục đẹp nhất của em. Trường có hai loại đồng phục một là đồng phục thể dục, hai là đồng phục đi học tùy theo kiểu dáng của nam và nữ để may. Nói về đồng phục hàng ngày của nữ sẽ là một chiếc áo trắng sơ mi với cổ cánh sen cùng chiếc nơ xinh xắn màu đỏ đô. Hàng cúc dài được may thẳng hàng đều đặn,đường chỉ được may tỉ mỉ công phu nên rất chắc chắn và tinh tế. Bộ váy thì ngắn đến đầu gối mau vừa văn theo kích cỡ mỗi bạn. Chiếc váy màu xanh tím than là váy xếp li trông rất năng động, thoải mái. Với bộ đồng phục đẹp như thế được mặc vừa vặn lên người những cô cậu học trò nhỏ trông rất đứng đắn, trưởng thành. Còn bộ đồ thể dục thì may cốt để thoải mái với áo thun và quần chun có dây buộc. Áo được làm bằng chất liệu mát mẻ để học sinh tiện lợi trong giờ thể, còn quần thì được may co giãn rất thoải mái. Bộ nào cũng có logo của trường được in trước ngực khiến chúng em rất tự hào và hãnh diện về trường.

Bộ đồng phục của trường em thật đẹp, em mong lên cấp 2 cấp ba cũng sẽ được mặc những bộ đồng phúc đẹp như vậy.

Mỗi ngày đến trường là một ngày vui. Ngoài bộ quần áo chúng ta thường mặc thường ngày những bạn học sinh chắc hẳn ai cũng có những bộ quần áo đồng phục để mặc đến trường. Em cũng vậy. Em rất yêu thích bộ quần áo đồng phục của mình.

Bộ quần áo mang dáng vóc thể thao.Vải thun, màu trắng có các hình màu xanh dương. Mặc rất mát và thoải mái khi tập. Cổ áo xanh viền trắng rất nổi, có thể đeo được khăn quàng. Mặt trước có in các lôgô những môn thể thao.Mặt sau in tên trường và hình ngọn đuốc Ô-lym-píc cùng 5 vòng tròn.Tay áo ngắn đến khuỷu tay. Áo được mặc kết hợp với quần màu đen trông rất phù hợp. Vừa thoải mái dễ chịu mà trông rất ra dáng học sinh. Mỗi khi mặc bộ đồng phục trên người em cảm thấy rất tự hào về ngôi trường mình đang theo học, em tự hào vì mình được khoác lên mình bộ đồng phục này. Chính vì thế em luôn giữ gìn nó hết sức cẩn thận tránh để làm nhàu và làm nhăn. Khi đi học về em cởi ngay ra mang giặt hoặc vắt phẳng phiu lên móc không để lôi thôi bừa bãi. Đặc biệt là lúc viết bài vô tình không để ý có thể quẹt vào áo. Mà bút bi thì thường rất khó tẩy. Chính vì chúng ta phải giữ gìn cẩn thận bởi thuốc tẩy có thể làm rách vải.

Em rất yêu quý bộ đồng phục mình đang mặc. Dù mai sau có ra trường em sẽ mãi giữ nó coi như một kỉ niệm thời học sinh. Em hứa sẽ giữ gìn áo cho thật sạch để mỗi ngày được mặc đến trường.

Ngày khai trường đã đến, em có biết bao nhiêu thứ mới mẻ: Giày mới, cặp mới, sách vở mới… Nhưng thứ mà em thích nhất là chiếc áo đồng phục màu trắng em đang mặc đến trường hôm nay.

Chiếc áo này em mặc rất vừa vặn. Được làm từ vải ka tê tốt. Tay áo ngắn, bên trái có gắn một cái lô gô nho nhỏ, xinh xinh màu hồng tím, trên đó có ghi rõ tên trường, tên lớp và cả tên em nữa. Cổ áo cứng luôn được xếp gọn gàng để đeo chiếc khăn quàng đầy ý nghĩa. Bốn chiếc cúc áo màu trắng đục được đính ngay ngắn thẳng một hàng.

Trên mỗi chiếc cúc có bốn lỗ nhỏ để xỏ chỉ buộc vào áo. Chiếc áo này tuyệt lắm! Vào những ngày hè nóng nực, mặc áo vào đổ mồ hôi ra bao nhiêu cũng rút hết, khô thoáng dễ chịu vô cùng. Bên phải, bên trái ngực còn có hai cái túi nhỏ để đựng những thứ mà em thích. Giữa mỗi túi có thêu một con rồng hùng vĩ oai vệ.

Em quý chiếc áo này lắm. Nó là một người bạn hàng ngày cùng em bước tới trường, áo đã đồng hành với em suốt mấy tháng trời. Mỗi khi đi học về, em đều mắc áo cẩn thận, đúng nơi đúng chỗ để áo luôn sạch đẹp.

Năm học mới lại đến rồi. Năm nay chúng em được nhà trường phát cho một chiếc áo đồng phục mới. Em thích chiếc áo này lắm bởi trông nó thật điệu đà và đáng yêu.

Ngày khai giảng năm học mới cũng là ngày đầu tiên mà em được mặc chiếc áo này. Hôm ấy, em nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ phía bố mẹ và ông bà vì chiếc áo đẹp. Đó là một chiếc áo đồng phục màu trắng tinh khôi. Chiếc áo được may cẩn thận lắm. Từng đường kim mũi chỉ đều chắc chắn và đều đặn. Cổ áo được làm dạng cổ đức, bên dưới có một chiếc nơ màu đỏ rực rỡ. Tay áo ngắn và hơi bồng một chút. Phần cổ tay áo được bo lại và xếp ly để tạo nên sự mềm mại. Từ cổ áo xuống dưới ngực áo có hai lớp bèo nhún. Ở giữa là hàng chúc trắng với 5 chiếc cúc thẳng hàng nhau. Em thích nhất là phần gấu áo. Phần gấu này được may khá tỉ mỉ, xếp ly và hơi xòe ra một chút giống như đuôi cá. Trong chiếc áo đồng phục, em thấy mình thật dịu dàng và nữ tính.

Em thích chiếc áo đồng phục này lắm. Em sẽ giữ gìn chiếc áo thật cẩn thận để chiếc áo không bao giờ bị xỉn màu.

Những năm tháng học tập dưới mái trường Tiểu Học Phạm Hồng Thái đã cho em biết bao nhiêu kỷ niệm, bao ký ức đẹp gắn bó với tuổi học trò trong sáng, hồn nhiên. Và có lẽ, thứ mà gắn bó với em hơn cả đó chính là chiếc áo đồng phục trường em được mặc vào mỗi sáng thứ hai đầu tuần.

Mỗi khi đi trên đường, mặc trên mình chiếc áo đồng phục nhà trường, em luôn mang trong mình một niềm tự hào với mái trường tuy nhỏ bé nhưng giàu thành tích. Em sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng được mặc chiếc áo đồng phục đẹp đẽ này.

Trường chúng em mỗi năm đều may cho học sinh một bộ đồng phục mới. Bộ đồng phục này chúng em sẽ mặc vào ngày thứ 2, 4, 6 trong tuần. Hôm nay là thứ 2 đầu tuần, thế là em lại được mặc chiếc áo đồng phục thân yêu.

Chiếc áo đồng phục có màu chủ đạo là màu trắng. Mỗi khi mặc áo lên mình, em lại có cảm giác thật tinh khôi. Màu trắng thể hiện cho sự ngây thơ, hồn nhiên của tuổi học trò. Chiếc áo này được may theo số đo của từng bạn học sinh trong trường, bởi vậy bạn nào mặc áo cũng thật là vừa vặn.

Những ngày trời nóng, em rất thích mặc chiếc áo này vì nó thấm hút mồ hôi và rất mát. Chiếc áo của em là chiếc áo cộc tay. Ở viền tay áo và cổ áo, những người thợ may đã khéo léo dùng bằng vải kẻ ca rô đỏ giống như vải may chiếc váy đồng phục nên khiến cho chiếc áo trở nên vô cùng nổi bật. Bên phía cánh tay bên trái còn in hình phù hiệu tên trường mà em đang theo học.

Thân áo vừa đủ rộng với cơ thể em, mặc rất thoải mái, không rộng quá mà cũng không bó sát vào người. Ở giữa áo là một hàng cúc màu khá to. Những chiếc cúc cũng được dùng một lớp vải may máy bên ngoài tạo nên sự khác biệt với các loại cúc khác. Trông chúng chẳng khác nào đội quân duyệt binh đứng thẳng tắp và đều nhau.

Em yêu sao những ngày tới lớp được học tập, vui chơi và được cùng bạn bè mặc những chiếc áo giống nhau thật thích biết bao.

Hôm nay, trời se lạnh, em tung tăng tới trường trong chiếc áo đồng phục mùa đông. Chiếc áo này do nhà trường đặt may cho học sinh. Chiếc áo này trang trí tuy không cầu kì nhưng em vẫn thấy thích.

Chiếc áo dài, rộng và có hai lớp vải. Chiếc áo của em có hai màu, nửa phần trên màu trắng, nửa phần dưới màu xanh nước biển. Áo được may bằng chất vải pha nilon mềm, bên trong được lót bằng vải lưới nên khi mặc em thấy rất ấm và nhẹ.

Cầu vai được may cách điệu màu trắng. Cổ áo màu xanh. Cách trang trí không cầu kì, diêm dúa nhưng em vẫn thấy đẹp. Trước ngực và sau vai áo có đường diềm hình chữ V màu xanh nổi bật trên nền trắng. Khóa có màu trắng kéo lên kín cổ nên tránh được những cơn gió lùa mùa đông.

Hai tay áo dài, có chun ở đầu ôm khít cổ tay em. Đặc biệt trên vai trái có phù hiệu tên trường em. Em thích nhất là hai túi áo, có thể đựng một vài đồ nhỏ, lúc rét quá cũng có thể xỏ tay vào. Mặc chiếc áo này, em thấy rất tiện lợi cho hoạt động của trường, lớp. Mỗi khi mặc chiếc áo đồng phục này, em thấy rất hãnh diện vì là học sinh của Trường Tiểu học mình đang học.

Em rất thích chiếc áo này, em có cảm giác mình lớn lên khi mặc nó. Em sẽ giữ gìn chiếc áo cẩn thận. Chiếc áo mãi là người bạn thân của em.

Đầu năm học mới, mẹ đã mua cho em bộ đồng phục của trường. Ôi! Bộ đồng phục thật xinh làm sao nhưng em thích nhất là chiếc áo trong đồng phục này.

Chiếc áo có thân gần giống hình chữ nhật. Chiều dài và rộng khoảng ba, hai gang tay, vừa vặn cho em mặc. Chất liệu làm bằng vải cốt tông, sờ vào thật mịn màng. Cổ áo có hình giống như trái tim. Tay áo lúc nào cũng phồng lên và ngắn hơn cổ tay em một chút. Trên tay có thêu logo của trường vì vậy nhìn vào ai cũng biết em là học sinh trường nào.

Đặc biệt những hình vẽ như ngọn đuốc, chiếc nón tốt nghiệp và quyển vở đề chữ Tiên học lễ – hậu học văn làm logo thêm đẹp lại càng đẹp hơn. Nẹp áo dày với hai lớp, bên trái, kế nẹp được thêu phù hiệu tên trường, tên lớp và tên học sinh, tên em thêu chỉ đỏ rất là ý nghĩa. Chính những đường chỉ đỏ đã làm nổi bật cái tên ấy.

Hàng khuy may năm lỗ, luôn luôn theo chiều dọc và thẳng như các chiến sĩ hàng quân trong đội duyệt binh. Nút áo bằng nhựa,em rất thích những anh bạn nút, có khi các anh bạn này lại tinh nghịch vô cùng, lúc bị lỏng rồi thì đụng vào là nhảy xuống sàn nhà ngay, làm em tìm mãi mới thấy. Đường chỉ của áo được may đều đặn, thẳng tắp, không bị xéo cũng không bị nghiêng. Áo đã làm cho em có cảm giác rất thoải mái khi mặc vào.

Em rất yêu quý chiếc áo đi học này vì khi mặc vào bạn ấy đã giúp em có tinh thần sảng khoái trong học tập. Em hứa sẽ giữ gìn bạn áo cho thật sạch để mỗi ngày được mặc đến trường.

Chiếc áo đồng phục này em mới được nhà trường phát cho từ tuần trước. Khỏi phải nói em đã thích thú như thế nào. Chiếc áo rất đẹp và vừa vặn đối với em.

Khác hẳn với chiếc áo hồi lớp ba của em, chiếc áo này lại có màu trắng và màu xanh lam trông rất mát mắt. Tay áo dài, màu xanh, rất vừa với tay em. Phía trên cánh tay còn có một phù hiệu in biểu tượng quen thuộc của trường Tiểu học. Ở đó có hình trang vở, cây bút viết, tên trường, số điện thoại.

Chạy dọc theo cánh tay áo là ba đường vải được may màu trắng, chúng chỉ rộng khoảng một cm nhưng trông thật nổi bật trên nền vải xanh. Phần cổ tay được may bằng ba lớp chun liên tiếp nhau, có thể co giãn được và vừa khít với tay em nên khi trời lạnh, gió không thể luồn qua được.

Thân áo rộng, được may bằng vải màu xanh, phía trên màu trắng, giáp giữa là hai đường vải nhỏ chạy song song với nhau trông rất đẹp. Chiếc áo khoác nhỏ nhắn, màu trắng nằm ngay sát mép vạt áo. Khi nào trời lạnh em kéo khóa áo lên kín cổ, cổ áo hiện lên màu hoa lay ơn trắng muốt nhưng thật ấm áp.

Còn khi nào trời hơi se lạnh thì em kéo đến ngang cổ rồi bẻ cổ áo ra hai bên, lúc đó, cổ áo lại là một màu xanh biếc như màu của nước biển. Thân áo còn có hai chiếc túi xinh xinh ở hai bên nhưng cũng rất rộng, em có thể đút vừa cả hai bàn tay của mình. Bên trong của áo được may bằng lớp vải màu trắng, ở giữa có lót thêm một lớp bông. Nhờ có lớp bông này mà áo phồng lên thật to, thật đẹp và khi mặc vào lại cũng thật là ấm.

Em rất yêu quý chiếc áo đồng phục của mình. Mỗi khi về học, em treo áo ngay ngắn trên mắc quần áo. Em sẽ giữ gìn áo để cho nó sạch sẽ suốt tuần học.

Học sinh trường em mặc đồng phục quần âu xanh, áo sơ mi trắng. Chiếc áo em mặc đến lớp hôm nay là áo sơ mi trắng mẹ đã mua khi vào năm học mới. Em rất ưng ý với chiếc áo này.

Áo của em được may bằng loại vải cotton tốt, màu trắng tinh. Kiểu áo rất xinh, là kiểu cổ sơ mi thắt nơ, tay phồng dành cho nữ. Cổ áo là cổ sơ mi cách tân có viền bèo ren, được lót vải cho đứng cổ. Lớp ren viền cổ tạo cho cổ áo một nét duyên dáng, thùy mị. Hai bên nẹp cổ đính một nẹp vải dài bốn mươi đề-xi-mét dùng để thắt nơ.

Tay áo cắt ngắn rất phồng, tròn như đèn lồng. Thân áo may rất vừa vặn với người em. Lưng áo may liền một mảnh nhưng hai tà áo của thân trước có thêu hoa chìm rất mĩ thuật. Đinh áo lật lai ba xăng-ti-mét, đính sáu nút nhựa ánh bạc lấp lánh như màu vỏ ốc. Đường chỉ chạy viền tà sắc sảo, rất nhỏ làm cho lai áo mềm mại, uyển chuyển ôm sát thân mình.

Trên ngực áo phía trái, mẹ đính huy hiệu trường cẩn thận. Mặc áo vào, cài nút cẩn thận, em thắt nơ nơi cổ áo. Cái áo vừa vặn thoải mái, làn vải mềm mại, mơn man trên nền da tạo cho em cảm giác thật dễ chịu. Trong chiếc áo đồng phục em thấy mình thật chững chạc và xinh hơn. Chiếc áo thơm tho, êm ái như tình mẹ yêu con, ân cần bao bọc, chăm lo cho con. Em yêu mẹ và rất biết ơn mẹ đã mua cho em một chiếc áo đẹp như thế.

Hằng ngày, sau buổi học em mắc áo vào móc áo, đến tối mẹ về giặt đồ cho cả nhà em mới đem ra nhờ mẹ giặt giúp. Mẹ căn dặn em phải giữ gìn áo như thế để màu áo luôn trắng mới không bị mồ hôi làm ố vàng. Em rất thích chiếc áo đồng phục mẹ mua, em hứa sẽ học chăm ngoan, đạt thành tích tốt để ba mẹ vui lòng.

Em là học sinh của một trường Tiểu học ở nông thôn nên đồng phục của em mỗi ngày đến trường là áo sơ mi trắng và quần tây màu xanh dương. Ngày nào đến trường, em cũng mặc một kiểu áo sơ mi màu trắng ấy nhưng em không có cảm giác nhàm chán tí nào vì em thấy nó rất đẹp.

Chiếc áo sơ mi của em được may từ vải ka tê trắng, chất vải mềm mại, dễ thấm mồ hôi nhưng lại không bị nhăn, nên mẹ em rất ít khi phải ủi nó. Chiếc áo rộng rãi nên khi mặc vào em cảm thấy rất thoải mái. Cổ áo được lót một lớp keo cứng nên bẻ lên trông rất oai. Tay áo dài, có măng sét ôm khít lấy cổ tay em. Nhưng những lúc nóng nực, em có thể mở khuy ra và xắn lên cho mát.

Trước ngực áo là bảng tên của em được thêu bằng chỉ màu xanh rất khéo léo. Trên cánh tay bên trái, chỗ gần vai được gắn cái lô gô của trường em màu xanh lá cây. Chỉ nhìn chiếc áo đồng phục của em thôi là ai cũng biết được ngay em tên là gì, học trường nào. Nhờ có cái bảng tên và cái lô gô ấy mà chúng em có vẻ ngoan hơn. Vì nếu nghịch ngợm, quậy phá thì người khác sẽ mách ngay với thầy cô hoặc cha mẹ.

Trên chiếc áo đồng phục của em, từng đường kim mũi chỉ thật đều đặn. Những chỗ hay bị co giãn nhiều đều được may trần thêm một đường chỉ nữa nên rất chắc chắn. Có lần đùa giỡn trong giờ ra chơi, em bị bạn Thạch “mập” kéo thật mạnh nhưng cũng không hề hấn gì. Hàng khuy đính trên nẹp áo cũng thẳng tắp với những chiếc khuy trắng tinh và trong suốt trông thật xinh xắn.

Em rất yêu chiếc áo đồng phục của mình. Mỗi ngày mặc nó đến trường, em đều có cảm giác tự hào và hãnh diện. Mỗi ngày, khi đi học về, em đều treo nó lên móc cẩn thận cho thẳng thắn, không bị nhàu. Em sẽ giữ gìn nó thật cẩn thận để nó luôn mang màu trắng tinh khôi.

Trường tôi quy định: thứ 2, thứ 4, thứ 6 học sinh đến lớp phải mặc đồng phục; thứ 3, thứ 5, thứ 7 mặc tự do. Hôm nay là ngày thứ 7, tôi mặc bộ quần áo bình dị như nhiều bạn khác. Cha mẹ tôi là công nhân, không giàu có. Tôi sống quen nếp nhà nên ăn mặc giản dị. Tết đến mới có bộ quần áo mới hàng may sẵn. Áo quần tôi mặc phần lớn do chị Tâm để lại. Chị hơn tôi 4 tuổi đang học lớp 8.

Cái quần âu bằng vải ka-ki xanh, cái áo màu hoa cà. Áo quần tuy cũ nhưng được mẹ giặt sạch, là ủi rất phẳng, mặc vào dễ coi. Cái cổ áo viền tròn rất xinh, nước da tôi trắng nên khá nổi. Mẹ vẫn nói: “Cái cổ áo rất hợp với cái lúm đồng tiền của con gái rượu của mẹ”. Trên phía ngực trái áo có thêu một bông sen hồng, hai lá sen xanh, một con cò trắng đang lò dò kiếm mồi.

Thích nhất là cái áo có 2 chiếc túi may hình quả trám rất xinh. Hai cái kho báu của tôi đấy. Có lúc tôi đựng cái nơ, cái cặp tóc. Có lúc tôi đựng tờ giấy gấp 8, lúc bỏ cái kẹo cao su, đôi lúc có một hai nghìn đồng bạc, tiền mẹ cho uống nước. Hàng cúc trắng như những ngôi sao. Đặc biệt cái áo tỏa ra một mùi thơm dễ chịu. Không phải là mùi thơm của nước hoa. Mà là hương thơm của tình chị em.

Cái áo đã thấm mồ hôi của hai chị em. Cái áo đã thấm hương thơm tình nghĩa. Chị Tâm học giỏi, tính chị hiền thảo, dịu dàng. Mỗi lần mặc áo đến trường, tôi thấy sung sướng, cảm thấy chị gái đã truyền cho tôi bao nghị lực và tình thương mến. Cái áo tôi mặc đến lớp hôm nay đã cũ nhưng rất đậm đà, thật đáng yêu.

Chẳng bao lâu, tôi đã là học sinh lớp Bốn. Đây chính là năm học thứ hai tôi học ở ngôi trường mới vừa khang trang, lộng lẫy. Tất cả mọi thứ đều rất mới lạ, đều làm cho ngôi trường thêm xanh, sạch hơn, đặc biệt là chiếc áo đồng phục mới.

Khi những cơn gió mát mẻ của mùa thu đã nhường chỗ cho những cơn gió hiu hiu lạnh đầu mùa thì đấy cũng là lúc người mẹ thân yêu của tôi mua cho tôi một chiếc áo đồng phục mùa đông vì bạn áo đồng phục cũ đã gắn bó với tôi từ những ngày đầu được bước chân vào ngôi nhà thứ hai của tôi đã chật và ngắn rồi.

Chao ôi, chiếc áo mới tuyệt đẹp làm sao! Màu sắc được hòa quyện với nhau một cách thật tinh tế, hoàn hảo. Nhìn thoáng qua, chiếc áo có hai màu được pha trộn với nhau, đó chính là màu đỏ mận và màu ghi xám. Trước tiên là phần cổ, nó được thiết kế một cách rất công phu và ấm áp với chất liệu bằng len. Chắc hẳn là vì nhà trường rất quan tâm tới sức khỏe của học sinh mỗi ngày đến trường vừa ấm áp, vừa thoải mái lại mềm mại, đáng yêu.

Được bao phủ ở ngoài là một màu đỏ mận tươi tắn, tiếp theo là đến một màu xanh lục mạnh mẽ và cuối cùng là một màu ghi xám. Mỗi khi tôi nhìn lại vào chiếc cổ áo, nó gợi cho tôi cảm giác như hình ảnh mẹ đang ôm đứa con của mình vào lòng một cách đầy yêu thương, trìu mến.

Trên thân áo được pha bởi hai màu đó là màu đỏ mận và ghi xám hài hòa. Bên ngực trái được đính một chiếc logo vô cùng xinh xắn có in hình biểu tượng Trường tiểu học của tôi. Hai tay áo được may bằng vải rộng rãi, thoải mái khi cử động. Áo rất ấm và mềm mại vì may bằng chất liệu vải ni lông sẽ cản gió giúp người mặc có thể cảm thấy nhẹ nhưng đầy ấm áp.

Chiếc áo này hoạt động tích cực đặc biệt là vào những ngày mùa đông giá rét. Còn khi mùa hè về thì đây cũng là một kì nghỉ hè của chiếc áo. Vì lúc này nó chỉ có việc là nằm ngủ trong tủ quần áo để nạp lại năng lượng phục vụ cho các bạn nhỏ vào một mùa đông tiếp theo.

Chiếc áo này tôi đã mặc được gần bốn tháng và mỗi khi khoác chiếc áo đến trường tôi lại cảm thấy tự hào khi là một học sinh của ngôi trường này. Chiếc áo này thật rất có ý nghĩa đối với tôi. Tôi tự nhủ rằng: mình sẽ chăm ngoan, học giỏi để không phụ lòng cha mẹ, thầy cô.

Em có rất nhiều áo, áo được ba mua, áo được mẹ mua. Chúng đều khiến em rất thích mặc. Nhưng chiếc áo em mặc nhiều hơn, gắn bó với tuổi học trò của em nhiều nhất, luôn sát cánh cùng em từ nhà đến trường cho đến lúc tan học.

Đó là chiếc áo đồng phục của trường.phục mới. Năm nay cũng vậy, vào đầu năm học cô giáo đã phát cho em chiếc áo đồng phục khác hẳn với những chiếc áo đồng phục của những năm học trước, chiếc áo này lại có màu trắng và màu xanh lam trông rất mát mắt.

Tay áo dài, màu xanh, rất vừa với tay em. Phía trên cánh tay còn có một phù hiệu in biểu tượng quen thuộc của trường tiểu học của em, ở đó có hình trang vở, cây bút viết, tên trường, số điện thoại. Chạy dọc theo cánh tay áo là ba đường vải may màu trắng, chúng chỉ rộng khoảng một cm nhưng trông thật nổi bật trên nền vải xanh. Phần cổ tay được may bằng ba lớp chun liên tiếp nhau, có thể co giãn được và vừa khít với tay em nên khi trời lạnh, gió không thể luồn qua được.

Thân áo rộng, được may bằng vải màu xanh, phía trên màu trắng, giáp giữa là hai đường vải nhỏ chạy song song với nhau trông rất đẹp. Chiếc áo khoác nhỏ nhắn, màu trắng nằm ngay sát mép vạt áo. Khi nào trời lạnh em kéo khóa áo lên kín cổ, cổ áo hiện lên màu hoa lay-ơn trắng muốt nhưng thật ấm áp. Còn khi nào trời hơi se lạnh thì em kéo đến ngang cổ rồi bẻ cổ áo ra hai bên, lúc đó, cổ áo lại là một màu xanh biếc như màu của nước biển.

Thân áo còn có hai chiếc túi xinh xinh ở hai bên nhưng cũng rất rộng, em có thể đút vừa cả hai bàn tay của mình. Bên trong của áo được may bằng lớp vải màu trắng, ở giữa có lót thêm một lớp bông. Nhờ có lớp bông này mà áo phồng lên thật to, thật đẹp và khi mặc vào lại cũng thật là ấm.

Với những nét đặc biệt riêng của mỗi áo, nhìn vào chiếc áo đồng phục người ta có thể đoán học sinh đó là học sinh của trường nào. Mỗi khi mặc chiếc áo ra đường em rất tự hào vì chiếc áo chính là biểu tượng của trường em. Em rất yêu quý chiếc áo đồng phục của mình nên em rất giữ gìn, dù hết năm học nhưng chiếc áo của em vẫn mới nguyên, em lại giặt sạch sẽ và gấp cất đi để lưu giữ làm kỉ niệm của thời học trò.

Chiếc áo đồng phục đã trở thành người bạn thân thiết của em trong suốt thời kì học sinh. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để sau này trở về xây dựng ngôi trường khang trang sạch đẹp hơn, cùng với chiếc áo đồng phục mang lại vẻ vang cho trường.

Hôm nay là đầu tuần, em được mặc bộ đồ đồng phục của trường để đi học. Ôi! Bộ đồng phục thật xinh làm sao nhưng em thích nhất là chiếc áo trong đồng phục này.

Chiếc áo đồng phục màu trắng, có thân gần giống hình chữ nhật. Chiều dài và rộng khoảng ba, hai gang tay, vừa vặn cho em mặc. Chất liệu làm bằng vải cốt tông, sờ vào thật mịn màng.

Cổ áo có hình giống như trái tim. Tay áo lúc nào cũng phồng lên và ngắn hơn cổ tay em một chút. Trên tay có thêu logo của trường vì vậy nhìn vào ai cũng biết em là học sinh trường Tiểu học Cửu Long, đặc biệt những hình vẽ như ngọn đuốc, chiếc nón tốt nghiệp và quyển vở đề chữ Tiên học lễ – hậu học văn làm logo thêm đẹp lại càng đẹp hơn. Nẹp áo dày với hai lớp, bên trái, kế nẹp được thêu phù hiệu tên trường, tên lớp và tên học sinh, tên em thêu chỉ đỏ rất là ý nghĩa. Chính những đường chỉ đỏ đã làm nổi bật cái tên ấy. Hàng khuy may năm lỗ, luôn luôn theo chiều dọc và thẳng như các chiến sĩ hàng quân trong đội duyệt binh. Nút áo bằng nhựa, em rất thích những anh bạn nút, có khi các anh bạn này lại tinh nghịch vô cùng, lúc bị lỏng rồi thì đụng vào là nhảy xuống sàn nhà ngay, làm em tìm mãi mới thấy. Đường chỉ của áo được may đều đặn, thẳng tắp, không bị xéo cũng không bị nghiêng. Áo đã làm cho em có cảm giác rất thoải mái khi mặc vào.

Em rất yêu quý chiếc áo đi học này vì khi mặc vào bạn ấy đã giúp em có tinh thần sảng khoái trong học tập. Em hứa sẽ giữ gìn bạn áo cho thật sạch để mỗi ngày được mặc đến trường.

Đối với em, được đến trường là một điều vô cùng hạnh phúc. Mỗi ngày em lại khám phá thêm được một điểm đáng yêu nơi trường học. Và người bạn luôn đồng hành cùng với em đó chính là chiếc áo đồng phục.

Chiếc áo đồng phục của em nhìn qua thì trông cũng đơn giản thôi nhưng đối với em đó lại là một chiếc áo vô cùng ý nghĩa. Chiếc áo có màu trắng, đó là màu mà em thích nhất. Màu trắng tượng trưng cho lứa tuổi học trò hồn nhiên, trong sáng. Cổ áo được may kiểu cổ đức, rất phù hợp với các bạn nam như chúng em. Ở cổ áo có gắn một cái nơ màu đỏ rực rỡ. Cái nơ khiến chiếc áo trở nên nổi bật hơn. Nhìn từ xa cũng có thể thấy rõ chiếc nơ này.

Áo đồng phục của em là một chiếc áo cộc tay. Dù may đại trà nhưng vai áo và thân áo rất vừa vặn với cơ thể của em. Gấu tay áo và gấu áo được bo viền chắc chắn. Trước ngực áo bên trái được may một chiếc túi nhỏ. Ở giữa áo là một hàng cúc thẳng đều tăm tắp. Bên tay áo trái còn được các cô thợ may may sẵn phù hiệu trường em lên đó. Đi đến đâu, mọi người cũng nhận ra em là học sinh của ngôi trường này.

Em thích chiếc áo đồng phục của mình đến nỗi ngày nào em cũng muốn mặc nó để đi đến trường. Tuy nhiên, trường em có quy định chỉ mặc đồng phục vào ngày thứ 2 và ngày thứ 6 trong tuần thôi. Em sẽ giữ chiếc áo thật cẩn thận và coi nó như một kỉ niệm đẹp của tuổi thơ mình.

Em là học sinh của một trường Tiểu học ở nông thôn nên đồng phục của em mỗi ngày đến trường là áo sơ mi trắng và quần tây màu xanh dương. Ngày nào đến trường, em cũng mặc một kiểu áo sơ mi màu trắng ấy nhưng em không có cảm giác nhàm chán tí nào vì em thấy nó rất đẹp.

Chiếc áo sơ mi của em được may từ vải ka tê trắng, chất vải mềm mại, dễ thấm mồ hôi nhưng lại không bị nhăn, nên mẹ em rất ít khi phải ủi nó. Chiếc áo rộng rãi nên khi mặc vào em cảm thấy rất thoải mái. Cổ áo được lót một lớp keo cứng nên bẻ lên trông rất oai. Tay áo dài, có măng sét ôm khít lấy cổ tay em. Nhưng những lúc nóng nực, em có thể mở khuy ra và xắn lên cho mát.

Trước ngực áo là bảng tên của em được thêu bằng chỉ màu xanh rất khéo léo. Trên cánh tay bên trái, chỗ gần vai được gắn cái lô gô của trường em màu xanh lá cây. Chỉ nhìn chiếc áo đồng phục của em thôi là ai cũng biết được ngay em tên là gì, học trường nào. Nhờ có cái bảng tên và cái lô gô ấy mà chúng em có vẻ ngoan hơn. Vì nếu nghịch ngợm, quậy phá thì người khác sẽ mách ngay với thầy cô hoặc cha mẹ.

Trên chiếc áo đồng phục của em, từng đường kim mũi chỉ thật đều đặn. Những chỗ hay bị co giãn nhiều đều được may trần thêm một đường chỉ nữa nên rất chắc chắn. Có lần đùa giỡn trong giờ ra chơi, em bị bạn Thạch “mập” kéo thật mạnh nhưng cũng không hề hấn gì. Hàng khuy đính trên nẹp áo cũng thẳng tắp với những chiếc khuy trắng tinh và trong suốt trông thật xinh xắn.

Em rất yêu chiếc áo đồng phục của mình. Mỗi ngày mặc nó đến trường, em đều có cảm giác tự hào và hãnh diện. Mỗi ngày, khi đi học về, em đều treo nó lên móc cẩn thận cho thẳng thắn, không bị nhàu. Em sẽ giữ gìn nó thật cẩn thận để nó luôn mang màu trắng tinh khôi.

Với các bạn học sinh, đồng phục ở trường giống như một người bạn thân thiết, gắn bó mỗi khi đến trường. Ở Newton, chúng mình có rất nhiều loại đồng phục khác nhau như áo sơ mi, áo gile, áo thể dục… nhưng mình thích nhất là bộ trang phục áo trắng. Bộ áo trắng này cũng là đồng phục truyền thống của trường mình.

Đồng phục trường Newton yêu mến không thể thiếu mỗi khi mình đến trường. Lô-gô trên trước áo có chữ Newton Grammar School. Lô-gô còn được ghép bởi những màu sắc đẹp mắt bao gồm màu đỏ, trắng, xanh dương, xanh lam. Ở giữa lô-gô là hình bản đồ thế giới với ý nghĩa sau này chúng ta học giỏi, chúng ta có thể đi năm châu bốn bể. Chiếc cổ áo hình trái tim với những chiếc cúc chạy dài thân áo. Ở trên chiếc áo, không chỉ có lô-gô mà còn có chiếc túi nhỏ xinh xinh. Chiếc túi này rất thuận lợi vì mình có thể đựng được đồ trong đấy. Đi kèm với chiếc áo trắng truyền thống là chiếc quần sooc vành kẻ gạch và quần kaki màu vàng nhạt. Vì thường xuyên phải mặc đồng phục tới trường, mẹ mình đã đặt mua cho mình hai chiếc áo trắng, đó là áo ngắn tay và áo dài tay.

Mình rất thích bộ đồng phục này vì đó là một bồ đồng phục truyền thống của trường mình. Mình cảm thấy tự hào mỗi khi mặc đồng phục này và hát quốc ca dưới sân trường vào mỗi sáng thứ hai hàng tuần.

Sáng nay, một cơn gió se se lạnh lùa vào phòng gọi em thức dậy. Thì ra hôm nay mùa đông đã về rồi. Em thích mùa đông một phần cũng là bởi em được khoác lên mình chiếc áo đồng phục. Chiếc áo đã giúp giữ ấm cho em trong suốt cả một mùa đông.

Chiếc áo đồng phục mùa đông của em được may bo gấu. Áo có hai màu, thân trên có màu trắng, thân dưới có màu xanh lá cây. Vải áo được làm là vải gió nên mặc vào có cảm giác mềm mại. Em có thể thoải mái vận động khi mặc chiếc áo này.

Chiếc áo này được may khá rộng. Nhưng nhờ vậy vào những ngày nhiệt độ xuống thấp, em có thể mặc thêm một chiếc áo khoác dày ở bên trong. Vào những ngày se se như hôm nay thì chỉ cần mặc chiếc áo khoác đồng phục này là đủ ấm rồi. Chiếc áo có hai lớp, lớp bên ngoài là vải gió nên có thể cản được gió. Bên tay trái của áo có in hình phù hiệu trường tiểu học của em. Mỗi lần mặc chiếc áo lên người em lại thấy vô cùng hãnh diện về điều này. Chiếc áo chính là người bạn đồng hành cùng với em trong những ngày mùa đông lạnh giá.

Em rất thích chiếc áo đồng phục mùa đông này. Nhờ có áo mà em sẽ không bao giờ phải lo bị lạnh mỗi khi mùa đông về.

Em thích mùa đông lắm bởi mỗi khi mùa đông đến em lại được mặc chiếc áo khoác đồng phục lên người. Chiếc áo đã gắn bó với em trong suốt một năm học vừa qua.

Nếu như những ngày ấm áp chúng em có chiếc áo đồng phục màu trắng thì đến mùa đông chúng em lại được mặc chiếc áo khoác đồng phục này. Chiếc áo khoác mỏng nhẹ và chung cho cả nam và nữ nên ai cũng có thể mặc được. Áo khoác đồng phục có hai màu là màu trắng và màu xanh. Một đường viền màu xanh tạo thành hình chữ V giúp phân định rõ hai phần của áo. Chiếc áo có tay dài đến cổ tay của em và được bo chun rất cẩn thận. Áo may dáng suông và sử dụng khóa cài. Mỗi khi mặc vào, em sẽ kéo khóa áo lên cho gọn gàng. Những ngày gió lạnh, em thường kéo khóa cao lên đến cổ, nhưng vậy thì cổ áo có thể che kín được phần cổ của em. Những ngày bình thường thì em sẽ kéo chừa lại một đoạn cổ áo và bẻ phần cổ này ra giống như cổ áo sơ mi.

Em thích mặc áo đồng phục lắm vì khi đến trường em và các bạn ai cũng như nhau, hoàn toàn không có sự phân biệt nào cả. Không chỉ vậy, bên tay trái của áo còn có in phù hiệu của trường tiểu học nơi em đang theo học. Mỗi khi em đi ngoài đường, ai nhìn vào cũng biết em học trường gì.

Những năm tháng học trò, được khoác lên mình chiếc áo đồng phục đối với em là một niềm vinh dự khó tả. Năm nay đã là năm cuối cấp, mùa đông này sẽ là mùa đông cuối cùng em được mặc chiếc áo ấy. Tuy nhiên, em sẽ giữ gìn chiếc áo cẩn thận để mỗi khi nhìn lại em sẽ nhớ về năm tháng học sinh của mình.

Tập Làm Văn Lớp 2: Viết 4 – 5 Câu Kể Những Điều Em Biết Về Đất Nước Và Con Người Việt Nam 10 Đoạn Văn Mẫu Lớp 2

Mong rằng 10 đoạn văn mẫu sau đây, các bạn học sinh lớp 2 sẽ có thêm ý tưởng cho bài văn của mình. Mời tham khảo tài liệu.

Kể về đất nước và con người Việt Nam – Mẫu 1 Kể về đất nước và con người Việt Nam – Mẫu 2

Việt Nam là một đất nước thân thiện, xinh đẹp. Nơi đây có nhiều danh lam thắng cảnh nổi tiếng. Con người Việt Nam thân thiện, chăm chỉ và hiếu khách. Nhân dân Việt Nam luôn đoàn kết, yêu thương nhau. Tôi tự hào và yêu mến đất nước của mình.

Kể về đất nước và con người Việt Nam – Mẫu 3

Tôi sinh ra và lớn lên ở Việt Nam. Đất nước của tôi có lịch sử lâu đời. Khung cảnh thiên nhiên đẹp đẽ. Con người sống cần cù, chăm chỉ. Chúng tôi luôn hiếu khách, quý trọng mọi người. Tôi vô cùng yêu mến đất nước Việt Nam.

Kể về đất nước và con người Việt Nam – Mẫu 4

Việt Nam là quê hương của em. Đất nước có nhiều danh lam thắng cảnh. Con người sống chan hòa, yêu mến thiên nhiên. Chúng tôi luôn đoàn kết, đùm bọc lẫn nhau. Việt Nam là một đất nước có lịch sử lâu đời. Tôi rất tự hào về đất nước Việt Nam xinh đẹp của mình.

Kể về đất nước và con người Việt Nam – Mẫu 5

Tôi sinh ra và lớn lên ở Việt Nam. Đất nước của tôi rất xinh đẹp và thanh bình. Con người Việt Nam luôn thân thiện, hiếu khách. Nơi đây có nhiều thành phố xinh đẹp như Hà Nội, Đà Nẵng, Thành phố Hồ Chí Minh… Tôi rất yêu đất nước của mình.

Kể về đất nước và con người Việt Nam – Mẫu 6

Quê hương của tôi là Việt Nam. Nơi đây là một đất nước xinh đẹp. Con người Việt Nam cần cù, chịu khó và rất mến khách. Dù có khó khăn, nhưng mọi người vẫn yêu mến, đoàn kết với nhau. Tôi rất yêu quê hương của mình.

Kể về đất nước và con người Việt Nam – Mẫu 7

Đất nước Việt Nam xinh đẹp vô cùng. Nơi đây có rất nhiều cảnh đẹp. Con người Việt Nam rất thân thiện, chăm chỉ và hiếu khách. Nhân dân Việt Nam luôn đoàn kết. Em rất tự hào về đất nước của mình.

Kể về đất nước và con người Việt Nam – Mẫu 8

Việt Nam là một đất nước xinh đẹp. Khung cảnh thiên nhiên rất tươi đẹp. Con người sống cần cù, chăm chỉ. Người dân luôn yêu thương, đoàn kết. Tôi rất yêu quê hương của mình.

Kể về đất nước và con người Việt Nam – Mẫu 9

Việt Nam là đất nước của em. Nơi đây có rất nhiều tỉnh, thành phố. Khung cảnh thiên nhiên rất đẹp đẽ. Con người rất thân thiện, chăm chỉ. Việt Nam là một đất nước yêu hòa bình, hiếu khách. Em rất yêu đất nước của mình.

Advertisement

Kể về đất nước và con người Việt Nam – Mẫu 10

Tôi sinh ra và lớn lên ở đất nước Việt Nam. Thủ đô của Việt Nam là Hà Nội. Khung cảnh thiên nhiên của đất nước tôi rất tươi đẹp. Con người Việt Nam rất cần cù và hiếu khách. Tôi rất yêu đất nước của mình.

Cập nhật thông tin chi tiết về Tập Làm Văn Lớp 4: Kể Về Ước Mơ Của Em 2 Dàn Ý & 23 Bài Văn Kể Chuyện Lớp 4 trên website Ppvf.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!